Xu Hướng 2/2024 # Tập Làm Văn Lớp 5: Em Hãy Kể Một Kỉ Niệm Khó Quên Về Tình Bạn 4 Dàn Ý & 31 Bài Kể Một Kỉ Niệm Khó Quên Về Tình Bạn Lớp 5 # Top 9 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Tập Làm Văn Lớp 5: Em Hãy Kể Một Kỉ Niệm Khó Quên Về Tình Bạn 4 Dàn Ý & 31 Bài Kể Một Kỉ Niệm Khó Quên Về Tình Bạn Lớp 5 được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Tdhj.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Dàn ý Em hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn (4 mẫu)

Kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn ngắn gọn

Kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn chi tiết (30 mẫu)

a. Mở bài

Hoa phượng vĩ đã nở rực trên những vòm lá, tiếng ve cũng đã râm ran trên khắp những cành cây. Vậy là một mùa hè nữa đã về. Gợi lên trong em những cảm xúc xuyến xao khó tả. Những kỉ niệm về mùa hè xưa cũ cũng theo đó mà hiện về. Đó là những kỉ niệm mà suốt cuộc đời này em không thể nào quên.

b. Thân bài

– Giới thiệu về người bạn đã cùng em xây dựng nên kỉ niệm khó quên ấy:

Đó là Quân – người bạn thân mà em đã chơi từ khi học mẫu giáo

Cậu ấy là một cậu trai cao ráo, hiền lành và tốt bụng

Lúc nào Quân cũng giúp đỡ, bao dung em như một người anh trai thực thụ

– Kể lại chi tiết kỉ niệm đáng nhớ:

Hôm đó là ngày nghỉ hè đầu tiên của năm lớp 3, em đã rủ Tuấn cùng nhau ra chơi ở bờ sông cho mát

Cả hai hào hứng chạy ra bờ sông chơi

Lúc đầu, chúng em chỉ ngồi trên bờ và cho chân xuống dòng nước để hạ nhiệt

Nhưng sau đó, do trời nóng quá, nên em đã rủ Quân lội ra sông để tắm mát

Quân đồng ý ngay lập tức, thế là chúng em sung sướng ngụp lặn dưới dòng nước mát lành của dòng sông

Sau một hồi vui chơi, chúng em quyết định lên bờ để trở về nhà

Chợt lúc em đang bơi vào bờ, thì cảm giác có một cái gì đó trơn trượt quấn lấy cổ chân của mình

Ngay lúc ấy, em sợ hãi vô cùng, nghĩ rằng đó là một con rắn đang bò lên chân mình

Thế là em hét lớn, vừa kêu vừa khóc, trông tội nghiệp vô cùng

Ngay lập tức, Quân đang ở sát bờ liền bơi về phía em, sau khi nghe rõ em nói là có rắn thì cậu ấy lặn xuống để kiểm tra

Dưới sự ngỡ ngàng và xấu hổ của em, cậu ấy cầm lên một đoạn rễ bèo

Lúc đấy em cảm thấy xấu hổ vô cùng, chỉ muốn ngụp luôn xuống nước

Nhưng Quân đã cười xòa và kéo em vào bờ

Lúc này, em mới hoàn toàn bình tĩnh trở lại và cảm thấy xúc động vô cùng, khi Quân đã hoàn toàn không nghĩ đến an nguy của bản thân, ngay lập tức giải cứu em khi thấy em gặp “nguy hiểm”

c. Kết bài

Sự việc lần đó làm em được một phen xấu hổ, nhưng cũng đã giúp cho tình bạn giữa em và Quân thêm gắn kết. Đến bây giờ, tình bạn của chúng em vẫn tốt đẹp như vậy. Và mong rằng, dù sau này có ra sao thì em và Quân vẫn mãi là những người bạn tốt nhất của nhau.

Một kỉ niệm đáng nhớ nhất giữa em và người bạn thân thiết nhất, chính là một kỉ niệm diễn ra vào chiều mùa hè hai năm trước.

Hôm đó, buổi trưa trời mát, em và Khải đã rủ nhau ra sông tắm mát. Dưới ánh nắng gay gắt, nước sông được cây khế, cây dừa chê rợp mát lạnh, hấp dẫn vô cùng. Vì vậy, chúng em đã lơ là, không khởi động mà ngay lập tức lao xuống dòng nước mát. Trong lúc đang sung sướng bơi lội, em chợt thấy phần bắp chân bị cứng lại. Sau vài giây giật mình, em nhận ra ngay mình đã bị chuột rút. Chao ôi, cơ thể em nhanh chóng mất cân bằng và hai tay em chới với liên tục.

May mắn thay, Khải ở gần đó nhận ra tình hình của em, vội bơi lại để ứng cứu. Vốn hình thể của em to hơn Khải nhiều, nên quá trình gặp khá nhiều khó khăn. Xung quanh lại chẳng có người lớn nào vì đang giữa trưa. Dù vậy, Khải vẫn kiên trì kéo em vào bờ từng chút, từng chút một. Chờ gần hai mươi phút sau, em và cậu ấy mới vào được bờ. Mặt Khải lúc ấy đỏ bừng vì mệt, thở từng hơi lớn, nhưng vẫn quan tâm xoa chân cho em, nhằm giúp em sớm đỡ hơn. Nhờ có Khải, mà em đã an toàn vượt qua tình huống nguy hiểm đó.

Cũng từ hôm ấy, tình bạn giữa em và Khải càng trở nên thân thiết hơn. Em xem cậu ấy như là người anh trai thân thiết nhất của mình.

“Thời gian trôi qua nhanh. Chỉ còn lại những kỉ niệm…”. Thật vậy, bây giờ tôi đã trải qua hơn chục năm học nhưng mỗi lần lời bài hát ấy vang lên lòng tôi lại nâng nâng khó tả nhớ về những kỉ niệm của tôi và Lan năm chúng tôi học lớp 4.

Tôi và Lan là đôi bạn thân với nhau từ nhỏ vì nhà Lan gần nhà tôi. Có gì chúng tôi cũng chia ngọt sẻ bùi cho nhau như hai chị em gái vậy. Hằng ngày Lan thường sang gọi tôi đi học kể cả trời mưa lẫn trời nắng. Nhưng hôm nay trời mưa cũng như mọi khi thôi mà tôi ở nhà chờ mãi…chờ mãi đến gần bảy giờ mà vẫn không thấy Lan sang gọi mình đi học. Tôi liền nghĩ và nói thầm: “Hôm nay không đợi mình đi học thì hôm sau mình sẽ đi trước và không đợi bạn nữa đâu.” Nói xong tôi liền nhanh chóng chạy vội đến trường vì sợ vào lớp muộn. Trời mưa, nước tát vào mặt, đường bị trơn nên tôi bị vấp ngã bẩn hết quần áo. Đến lớp lại bị các bạn trong lớp trêu là con áo ộp nên tôi càng bực và giận bạn hơn. Nhìn xung quanh trong lớp cũng không thấy Lan tôi lại nghĩ bạn đang chơi với các bạn ngoài sân. Lúc này tôi càng giận hơn và dường như trong đầu tôi lúc này Lan không còn là bạn thân nữa.

Những kỉ niệm về tình bạn thật đúng là chân thành. Nó xuất phát từ trái tim đến với trái tim. Chính vì vậy mà trong thơ ca cũng có câu:

Một mùa hè nữa lại về, kéo theo trong em những cảm xúc xốn xang khó tả. Và cả kỉ niệm khó quên cùng người bạn thân nhất của em cũng theo dòng cảm xúc ấy mà hiện về.

Từ lần đó, tình bạn giữa em và Tuấn càng trở nên thân thiết hơn. Và em cũng dần bỏ được tính nghịch ngợm của mình. Mỗi nhắc đến kỉ niệm này, em đều vô cùng xấu hổ. Nhưng em sẽ không bao giờ quên nó, để nhắc nhở bản thân không được phạm lại lỗi lầm đó.

– Chuyện là thế này mẹ ạ! Tan học, con và Phương con nhà dì Tư đi về sau cùng. Chúng bạn đều đi xe về trước cả, chỉ mình con và Phương đi bộ. Trời nắng quá, hai đứa nép vào vệ đường mà đi. Đến ngã tư đầu làng, vừa mới bước sang bên kia đường, cả hai đứa đều nghe một tiếng rên nho nhỏ. Con bảo Phương dừng lại:

– Phương ơi! Hình như có tiếng ai rên?

– Mình cũng nghe như thế.

Chúng con nhìn quanh quất không thấy một bóng người. Bỗng, tiếng rên lại cất lên. Cả hai đứa như đã định hướng tiếng rên phát lên từ hướng nào rồi. Chúng con bước đến gần gốc me tây nằm sâu trong vệ đường một chút.

– Ôi! Một bà già.

Phương phát hiện ra trước rồi kéo tay con cùng chạy đến. Bà nằm gối đầu lên rễ me. Bộ quần áo màu nâu sẫm lấm lem bụi đường. Chiếc gậy tre trơn bóng nằm cạnh chân. Mái tóc bà đã bạc trắng. Khuôn mặt nhăn nheo xanh nhợt. Con sờ lên trán bà thấy lạnh toát.

– Làm sao bây giờ hả Phương?

Phương vội để cặp xuống theo, run run nói:

– Cậu có mang theo dầu không?

Lúc này, con mới sực nhớ ra vội với lấy chiếc cặp, nhanh nhẹn kéo dây khóa lấy ra một lọ dầu gió Kim mà mẹ vừa mới mua cho con hôm trước. Phương vừa thấm dầu lên trán, mũi, thái dương bà xoa mạnh. Chừng độ mười lăm phút, chúng con thấy người bà ấm lại hơi thở bắt đầu đều dần. Bà mở mắt nhìn chúng con rồi thều thào:

– Cho bà chút nước.

Nghe bà vừa nói xong, Phương quay lại con nói nhanh:

– Phương chạy lùi lại gần một trăm mét, ngay quán cô Lựu, mua một túi nước chanh có ống hút rồi tất tả trở lại đưa cho con. Cầm túi nước, con từ từ cho bà uống. Được nửa túi, bà bảo cho bà nằm nghỉ một tí. Phương ngồi xuống bên cho bà tựa. Một lúc sau, bà uống tiếp hết túi nước rồi nhìn hai đứa chúng con:

– Bà ờ làng bên kia đi thăm đứa cháu gái ở xóm Đông. Qua đây, thấy nắng quá, bà dừng lại nghỉ tạm ở gốc me này. Không ngờ, ngồi được một chút thì thấy xây xẩm cả mặt mày, chẳng có ai mà kêu cả.

– Bây giờ, bà đã thấy đỡ chưa hở bà?

– Bà đỡ rồi nhưng vẫn còn thấy mệt.

Ngồi với bà một lúc, chúng con bàn với nhau. Một đứa ra đường đón xe, đưa bà vào bệnh viện rồi nhắn với người nhà của bà lên. Con chạy ra đường đứng chờ. Từ xa, một chiếc Honda vù tới. Con giơ tay ra hiệu cho xe dừng lại. Bác này có lẽ trạc tuổi với bố, dừng lại, nhìn con hỏi:

– Cháu đi về đâu?

– Thưa bác, cháu không đi nhưng có một bà cụ bị mệt. Chúng cháu đi học về, thấy bà ngất xỉu ở đây. Nhờ bác đưa hộ bà vào bệnh viện giúp ạ!

Bác xuống xe cùng con đi đến gốc me. Thấy bà cụ đang nằm tựa vào Phương, bác vội nói:

– Một cháu đứng chờ ở đây. Còn một cháu theo bác đưa bà vào bệnh viện.

Bác bế bà cụ trên tay rồi cùng Phương lên xe. Hai mươi phút sau, bác đưa Phương trở lại. Khi chia tay với chúng con, bác nói:

– Hai cháu thật là ngoan. Bác rất vui vì hành động của hai cháu. Bây giờ hai cháu yên tâm mà về. Bác đến xóm Đông, báo cho cô cháu gái của bà đến bệnh viện ngay.

Khi lên xe, bác còn quay lại mỉm cười với chúng con. Chuyện con về trễ là vì lí do thế đấy, mẹ ạ!

Bây giờ thì Phương – người bạn gái thân thiết của tôi đã theo gia đình về Thành phố Hồ Chí Minh. Chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau. Câu chuyện trên là một kỉ niệm đáng nhớ trong tình bạn của chúng tôi.

Em có một người bạn rất thân, hai đứa luôn khăng khít với nhau, cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Dù Thắm đà theo gia đình về quê sinh sống nhưng những tình bạn tốt đẹp ấy vẫn luôn sống trong em.

Bạn Thắm có vóc dáng nhỏ nhắn, thân hình mảnh khảnh nhưng rất khỏe, mái tóc dài thường buông xõa lúc ở nhà và được cột gọn gàng khi đến trường. Với gương mặt sáng cùng chiếc mũi thanh tú, Thắm rất thông minh. Bạn là học sinh giỏi nhiều năm liền ở lớp. Vua siêng năng lại sáng dạ, học đâu hiểu đây và nhớ bài lâu, Thắm được các bạn mến phục. Thắm tốt lắm, luôn giúp đỡ những bạn gặp khó khăn về học tập lẫn sức khỏe.

Em nhớ như in một sự việc đã khiến em cảm thấy hổ thẹn, sự việc ấy đã là một kỉ niệm đẹp, một bài học quý cho em về tình bạn.

Bạn Dung trong lớp nghỉ học đã hai ngày, không rõ lí do,cô giáo và các bạn rất lo. Được cô giáo phân công, Thắm tìm đến nhà Dung. Gia đình Dung rất khó khăn. Bố mất sớm, mẹ lấy chồng và sinh sống nơi khác. Nhà chỉ còn Dung với bà. Bà lại già và thường xuyên đau ốm nên những ngày qua, bà không ra chợ mua bán rau củ được. Theo em, sau khi rõ căn nguyên, Thắm chỉ cần báo lại cho cô là xong. Thế mà bạn ấy ngày hai buổi đến với bạn Dung. Có hôm tôi mịt mới về. Thú thật rằng khi ấy em giận Thắm lắm. Em cho rằng Thắm không còn thân thiết với em nữa. Em tỏ thái độ lạnh nhạt với bạn ấy; thậm chí, em cũng chẳng thèm đến nhà Dung, dù Thắm và các bạn cùng lớp nhiều lần khuyên nhủ.

Hôm Dung trở lại lớp, cô giáo tuyên bố với lớp rằng bạn ấy vẫn đủ sức dự thi học kì. Cô đã kiểm tra và nhận xét tốt về những kiến thức mà bạn Dung còn thiếu trong thời gian vắng mặt. Có được kết quả ấy, công của bạn Thắm rất lớn. Cô giáo rất hài lòng về Thắm. Thắm là một người bạn tốt, luôn quan tâm đến mọi người, giúp đỡ ai thì giúp tận tình. Bà của Dung cũng gửi lời cảm ơn đến Thắm.

Thật ngại ngùng khi nghe Thắm rủ vào thư viện xem truyện vào giờ ra chơi. Em lấy hết can đảm, hỏi Thắm có giận mình không. Câu trả lời của Thắm khiến em không thể nào quên : “Giận về điều gì? Tình cảm bạn bè rất đáng quý, đáng trân trọng nhất trong quãng đời học sinh. Không hài lòng vì ta chưa hiểu, khi hiểu thì ta sẽ quý nhau hơn.

Em rất nhớ Thắm, người bạn tốt nhất của em. Em cố gắng học thật tốt, thật giỏi để sánh với bạn ấy. Bạn Thắm là tấm gương để em noi theo.

Thời gian thấm thoát trôi đi, đã ba năm rồi, tôi vẫn còn nhớ. Hồi học lớp Hai, tôi và Quỳnh rủ nhau ra vườn hoa trong trường chơi vào giờ giải lao.

Buổi sáng hôm ấy là một buổi sáng mùa xuân, không khí ấm áp, chúng tôi tha hồ hít thở bầu không khí trong lành. Vườn trường có nhiều sắc hoa. Tôi thích nhất là cây hoa cúc vàng. Nó nhiều cánh, nhụy ở giữa, cánh hoa mềm mại xếp đều vào nhau; hương hoa thơm thoang thoảng và trông thật dễ thương, sắc hoa màu vàng rực rỡ. Tôi nói:

– Quỳnh ơi, xem kìa, hoa cúc mới đẹp làm sao!

Quỳnh bĩu môi:

– Ờ đẹp thật! Nhưng làm sao đẹp bằng hoa hồng. Hoa hồng là bà chúa của các loài hoa.

Tôi và Quỳnh mải tranh cãi với nhau, ai cũng cho ý mình là đúng và có lí cả. Suốt thời gian đầu Quỳnh vẫn bảo vệ ý đúng của mình. Quỳnh giận tôi thật rồi! Từ góc vườn, bác bảo vệ lại gần chúng tôi:

Bây giờ chúng tôi đã lớn. Ba năm qua, kỉ niệm thời thơ ấu vẫn đọng mãi trong tôi: Một tình bạn đẹp, một kỉ niệm khó quên.

Trong tâm trí mỗi người đều có những kỉ niệm đẹp, em cũng vậy. Kỉ niệm khó quên của em là một lần đi biển Nha Trang cùng với My – người bạn thân của em đã lâu.

Lần đó thật vui, chúng em chất hết đồ đạc vào va li và đi máy bay đến Nha Trang. Biển thật đẹp! Những rặng dừa rì rào trong gió. Những con sóng đua nhau chạy vào bờ tung bọt trắng xóa. Biển có lúc hiền hòa, lặng sóng, nhưng có lúc lại giận dữ, ngạo mạn đánh dạt tất cả cái gì xung quanh nó ra xa. Đứng trên bờ nhìn ra biển sẽ thấy thấp thoáng những đoàn thuyền đánh cá ra khơi, mang về cho mọi người những mẻ lưới nặng trịch cá. Trên bờ, người đi tắm biển rất nhiều. Em và My cùng nhau xây lâu đài cát và ” thu hoạch ” được rất nhiều vỏ sò, ốc, san hô,…. Tắm biển đã thỏa thích, hai gia đình của em và My dẫn nhau ra một nhà hàng cao cấp. Ở đó, bọn em được ăn đặc sản của Nha Trang cùng rất nhiều món ngon khác. Buổi tối, cả hai đứa lại ra biển hóng mát và đi dạo. Lúc ngồi nghỉ, bọn em thi nhau tán gẫu những câu chuyện không có thật trên đời. Tiếng cười đùa của bọn em hòa vào tiếng dế đêm nghe rất hay, buổi đêm trên biển thật yên tĩnh ……

Đến giờ đã ba năm kể từ ngày em đi chơi với My nhưng em sẽ không bao giờ quên được ngày ấy vì nó đã khắc sâu vào trong tâm trí của em. Ngày ấy, là một kỉ niệm khó quên, một kỉ niệm tình bạn đẹp.

Tôi được sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh khó khăn, từ nhỏ bố mẹ tôi đã luôn dặn tôi rằng phải cố gắng học tập, không được thua bạn nào cả, có như vậy sau này tôi sẽ không khổ giống bố mẹ tôi bây giờ. Tôi đã làm theo lời bố mẹ, suốt ngày tôi chỉ học và đọc sách, tôi không muốn nói chuyện với ai vì tôi cảm thấy như vậy sẽ lãng phí thời gian. Trên lớp, ngoài thời gian học tôi lại ngồi đọc sách và đọc truyện, tôi không mấy khi quan tâm đến các bạn xung quanh tôi đang làm gì, họ hỏi gì thì tôi nói nấy. Vì vậy nên năm nào tôi cũng đứng nhất lớp và tôi không chơi với bạn nào cả. Nhiệm vụ chính của tôi là học tập, tôi đã nghĩ như vậy!

Cho đến một ngày, có một bạn mới chuyển vào lớp tôi. Lần đầu bạn ấy vào lớp cô giáo giới thiệu bạn ấy tên là Trang ở lớp A2 chuyển sang. Nhìn bạn ấy hiền quá, tôi thấy tò mò không biết bạn ấy học có giỏi không? Vì tôi không thích ai học giỏi hơn tôi cả. Thật bất ngờ khi cô giáo bảo bạn ấy ngồi gần tôi, cô dặn tôi phải giúp đỡ bạn ấy học tập.

Trang tâm sự tôi thấy bạn ấy vừa đáng thương vừa đáng khâm phục.

Từ đó, tôi và Trang chơi rất thân với nhau. Chúng tôi cùng nhau học tập, tôi học giỏi nên tôi sẽ dạy cho Trang những kiến thức mà tôi biết, và cho Trang mượn những cuốn sách tôi đã đọc xong rồi. Cuối tuần được nghỉ tôi thường sang nhà Trang chơi và giúp đỡ bà nội của Trang nhổ tóc sâu. Chúng tôi hợp nhau đến từng sở thích về món ăn, đọc sách và nghe nhạc nữa. Đối với tôi, Trang là một người bạn tốt và vô cùng đáng mến. Thực sự thì chưa bao giờ tôi cảm thấy tâm trạng mình lại thoải mái đến thế, tôi đã lắng nghe nhiều hơn và chia sẻ nhiều hơn. Từ ngày có Trang là bạn, tôi không còn ngồi một mình một góc nữa. Đến giờ ra chơi, chúng tôi ra sân chơi nhảy dây, kéo co với các bạn rất vui. Trang đã làm cho tôi thay đổi, bạn ấy nói với tôi rằng “dù cuộc sống có khó khăn đến mấy thì chúng ta vẫn luôn phải cười vui vẻ”. Tôi đã thay đổi cách suy nghĩ từ khi chơi với Trang. Bạn ấy đã khiến cuộc sống của tôi thú vị hơn rất nhiều, tôi thấy mình sống thoải mái hơn và cười nhiều hơn. Cảm ơn Trang đã là bạn của tôi.

Trong cuộc đời, ai cũng có những người bạn. Gặp được người bạn tốt là niềm hạnh phúc lớn lao. Tôi luôn trân trọng tình bạn giữa tôi và Trang, và chúng tôi sẽ cùng nhau cố gắng học tập và gìn giữ tình bạn luôn vui vẻ, bền vững.

Trong kí ức của mỗi người, nhất là đối với những người học sinh như em thì một người bạn thân lại càng không thể thiếu. Thật đặc biệt là Đan- cô bạn thân từ hồi lớp 1 đến giờ vẫn học với em.

Đan là một cô bé có vóc dáng nhỏ bé cùng với nước da trắng trẻo, mịn màng. Khuôn mặt trái xoan với ánh mắt ngây thơ của một đứa trẻ, Đan luôn làm mềm lòng mọi người chỉ với một ánh nhìn. Đôi môi thì đỏ mọng, miệng lại luôn nở một nụ cười tươi để lộ hàm răng trắng muốt, tưởng chừng như những hạt ngọc trai. Cô bạn này lại có dáng đi uyển chuyển, nhẹ nhàng. Giọng nói nghe rất ngọt và dịu dàng. Chính vì thế mà ở mỗi cuộc thi hát của trường, sự có mặt của bạn ấy là không thể thiếu. Giọng ca “cây nhà lá vườn” này đã đưa về cho lớp, trường rất nhiều giải nhất, nhì.

Trong lớp thì Đan có vẻ rất hiền lành, dễ tính nhưng trong học tập lại rất nghiêm túc. Những hoạt động của trường, lớp thì bạn luôn đứng đầu. Dù vậy, Đan vẫn coi việc học là cần thiết nhất. Với một cái đầu thông minh và tính toán nhanh nên bạn học môn toán rất giỏi. Đan luôn được thầy cô và bạn bè quý mến bởi học giỏi lại hay giúp đỡ bạn bè. Về nhà, ngoài giờ học, Đan luôn dành thời gian giúp đỡ cha mẹ. Ngoài sở thích đọc sách, Đan có một sở thích hơi bị kì quái là thích xem phim ma. Mỗi lúc rảnh rỗi là hai đứa lại hỏi thăm chuyện học tập, tâm sự chuyện buồn vui. Lần mà em bị cảm, Đan đã thể hiện mình thực sự là một người bạn tốt. Em đã phải nghỉ học hết hai tuần. Dù vậy Đan vẫn đến nhà em và giảng cho em từng bài toán, bài văn. Điều này đã làm em thực sự làm em cảm động. Khi em hết bệnh cũng là lúc hai đứa lại cùng nhau bước đi trên con đường đến trường. Con đường in lại những kỉ niệm vui, buồn của đôi bạn thân.

Đan luôn là một người bạn tốt không chỉ đối với em mà với cả mọi người. Em cũng sẽ cố gắng học thật giỏi để hai đứa mãi là bạn thân, đôi bạn cùng tiến.

Những năm học tiểu học, mình có rất nhiều bạn thân. Nhưng mình quý nhất bạn Phương Thảo. Mình nhớ mãi câu chuyện chỉ vì Phương Thảo không cho mình mượn bộ đồ dùng học tập mà suýt nữa chúng mình giận nhau.

Chuyện là thế này. Năm học lớp 3, vào đầu năm học, cô giáo kiểm tra việc chuẩn bị đồ dùng học tập của lớp. Phương Thảo thuộc tổ 1 đã kiểm tra tuần trước, tuần sau đến lượt tổ 3 của mình. Vì chủ nhật mình về quê chơi nên sáng thứ hai bố mẹ đưa thẳng đến lớp cho kịp giờ học nên không kịp ghé qua nhà lấy bộ đồ dùng học tập. Đến lúc kiểm tra mình cầu cứu Phương Thảo cho mượn nhưng bạn không cho thế là mình bị cô phê bình, mình xấu hổ quá vì nghĩ không chơi với Phương Thảo nữa – kẻ xấu xa, đáng ghét. Mấy ngày thấy mình xa lánh không chơi, Phương Thảo nhận thấy mình giận nên nhân dịp ra chơi mon men đến hỏi chuyện.

– Thu Hằng giận mình à, Phương Thảo hỏi.

– Ừ. Sao không cho người ta mượn đồ, muốn người ta bị phê bình chứ gì?

– Không. Bạn không hiểu mình rồi. Cô giáo luôn nhắc nhở chúng ta phải trung thực. Nếu mình cho bạn mượn, có thể cô không biết bạn có lỗi nhưng thực ra cả bạn và mình lại đều có lỗi đó là thói dối trá. Bố mẹ mình luôn nhắc nhở mình muốn trở thành người tốt trước hết phải là người trung thực. Phương Thảo nói một hồi, mình đứng nghe thấy có lí nhưng vẫn tỏ ra chưa hài long.

Cuối tuần bố mình hỏi có điểm gì kém không? Mình thú nhận và kể chuyện mâu thuẫn giữa mình và Phương Thảo. Bố mình nghe xong vuốt tóc mình và nói: Bạn Phương Thảo nói đúng đấy con ạ. Trung thực là đức tính tốt là điều hay thứ 5 của Bác Hồ với các thiếu nhi các con. Ngay cổng trường con cũng có khẩu hiệu “Tiên học Lễ – hậu học văn” đấy thôi. Nghe bố nói xong mình thấy đã sai. Sáng hôm sau, mình đến lớp thật sớm, chạy vội đến gặp xin lỗi Phương Thảo.

Vậy mà đến nay đã 2 năm rồi đấy, nay chúng mình đã lên lớp 5. Kể từ sự cố đó mình và Phương Thảo càng hiểu và thân nhau hơn. Chúng mình luôn nhắc nhau luôn thi đua giành nhiều điểm tốt trong học tập.

Tôi bước trên con đường quen thuộc. Trời hôm nay thật là đẹp. Trời xanh ngắt không một gợn mây. Ánh nắng vàng rải nhẹ xuống đường khiến tôi nhớ đến Mai biết bao nhiêu.

Người bạn đó không học cùng trường, cũng không học cùng lớp, mà tôi quen trong một trường hợp đặc biệt.

Cứ vào mỗi buổi chiều đi học về, tôi lại thấy một cô bé ăn mặc rách rưới đi bán bỏng ngô. Một hôm trời mưa to nhưng cô bé kia vẫn đi bán bỏng. Thấy cô bé bán bỏng quần áo ướt sũng,tôi liền đi sát lại, kéo áo mưa của mình che cho bạn. Hôm ấy, vừa đi tôi vừa hỏi:

– Bạn tên là gì? Tại sao ngày nào bạn cũng đi bán bỏng vậy?

Cô bé trả lời:

– Mình tên là Mai. Vì nhà mình nghèo quá nên mình phải đi bán bỏng để mua quần áo và đồ dùng học tập.

Cũng kể từ ngày hôm đó, tôi không còn thấy Mai đi bán bỏng nữa. Rồi bất chợt một hôm,tôi gặp lại Mai trong một kì thi học sinh giỏi. Tôi và Mai mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, rồi hai đứa chạy ù vào trong phòng chuẩn bị thi. Tôi ngồi ngay dưới bàn của Mai. Sau một hồi, sáu tiếng trống vang lên báo hiệu bắt đầu giờ thi. Phần đầu bài thi thì tôi làm được rồi nhưng đến một bài toán khó thì tôi suy nghĩ mãi không ra. Tôi nhìn lên trên thấy Mai viết lia lịa trên tờ giấy thi. Trán tôi lấm tấm mồ hôi. Bỗng từ đâu một cục giấy vo tròn được ném thẳng tới trước mặt tôi. Tôi thấy Mai nháy mắt một cái như báo hiệu. Tôi hiểu ý Mai, định nhặt lên xem nhưng tôi lại nhớ có lần Mai đã nói:

Vậy là tôi không giở ra xem nữa mà cố gắng đọc thật kĩ đề bài để tìm ra đáp án,và cuối cùng, tôi cũng tìm ra đáp án. Tôi liền viết một mạch. Vừa lúc hết giờ cũng là lúc tôi hoàn thành xong tất cả bài thi. Ra về, Mai tiến lại gần tôi, nói:

Lúc nãy mình thấy bạn lúng túng nên mình muốn giúp bạn, bây giờ mình thấy thật sự ân hận. Tốt hơn hết là chúng mình hãy tự đi và lao động bằng đôi chân và trí óc của mình.

Tôi và Mai sánh bước bên nhau.Trời như trong và xanh hơn.

Sau khi bố tôi mất, mẹ đưa tôi về ở với bà ngoại. Năm đó, tôi lên học lớp Ba. Bà ngoại là công nhân nhà máy dệt, về hưu đã gần 20 năm. Mẹ tôi là công nhân của Công ty công viên thị xã, mẹ thường đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về.

Ở gần nhà bà ngoại cũng có trường tiểu học, nhưng vì tôi là học sinh ngoại tuyến nên phải đi học xa, cách nhà bà đến hơn hai cây số. Nhiều hôm trời mưa gió, tôi còn nhỏ nên đi học thật vất vả. Mẹ vẫn an ủi động viên: “Hoàn cảnh gia đình ta có nhiều khó khăn, con cố gắng, mẹ con ta cố gắng.” Nghe mẹ nói, nước mắt mẹ chảy ra, tôi thương mẹ, thương bà lắm. Học kì I lớp Ba, tôi đã phấn đấu trở thành học sinh giỏi.

Sáng chủ nhật hôm ấy, tôi đang ngồi học bài thì cô bạn hàng xóm sang chơi. Đã nhiều lần gặp nhau, nhưng tôi rụt rè không dám làm quen bắt chuyện. Người bạn mới cao hơn tôi nửa cái đầu, gương mặt bầu bĩnh, nước da trắng mịn màng. Đôi bàn tay búp măng, bạn giở từng trang vở của tôi, nheo mắt cười, nói :Chữ viết cậu đẹp quá !”

Tuổi thơ vốn hồn nhiên. Bạn tự giới thiệu họ tên mình là Lê Thị Hương Lan, rồi thầm thì hỏi: “Đằng nớ tên gì?”. Nghe tôi nói, bạn nhắc lại tên tôi: “Nguyễn Thị Quỳnh”. Chúng tôi cùng rúc rích cười…

Sau đó, hầu như chủ nhật nào Hương Lan cũng sang nhà tôi chơi, lúc nói chuyện vui, lúc trao đổi về các bài tập Tiếng Việt, bài toán khó. Mấy lần Hương Lan mời tôi sang nhà bạn chơi, nhưng tôi chỉ hứa và khất. Hoàn cảnh nghèo khó, thiếu thốn nên mẹ dặn: “Không được thấy người sang bắt quàng làm họ”. Bố mẹ Lan đều dạy học: bố dạy Toán trường Trung học cơ sở Chu Văn An, mẹ là Hiệu phó trường Tiểu học Kim Đồng. Ngày 1-6, tôi ở trường về thì đã thấy bố mẹ Lan đang ngồi nói chuyện trong nhà với bà ngoại. Tôi cúi đầu chào.

– Cháu chào hai ông bà.

– Chào cháu. Cháu đi dự lễ 1-6 ở trường về à?

– Vâng ạ!

Bố mẹ Lan xem giấy khen và phần thưởng của tôi, rồi nói với bà: “Con bé ngoan và học giỏi. Thương nó vất vả quá !”… Ông bà cho tôi một số món quà, có một bộ quần áo rất đẹp và sách vở, một cái ba-lô màu xanh đựng sách vở đi học, thứ mà tôi hằng ao ước lâu nay. Tôi cảm ơn, tay run run nhận quà. Bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc tôi và nói: “Thỉnh thoảng cháu sang nhà bác chơi. Cháu và cái Lan cùng tuổi, cùng lớp đó…”

Chắc là Hương Lan đã nói với bố mẹ mình về hoàn cảnh của tôi nên đã nhờ mẹ xin cho tôi về học tại trường Tiểu học Kim Đồng, cách nhà bà độ nửa cây số. Mọi thủ tục giấy tờ chuyển trường, bố mẹ Lan đều làm cho tôi cả.

Lớp Bốn, tôi và Lan đều đạt danh hiệu học sinh giỏi và thi học sinh giỏi môn Toán toàn quận. Lan được giải Nhì, tôi được giải Ba. Chúng tôi trở thành đôi bạn thân. Bố mẹ Lan thương tôi và coi tôi như con cháu trong nhà.

Tôi không còn phải đi học xa nữa. Những hôm mưa to gió lớn, tôi lại bâng khuâng nhớ đến kỉ niệm buổi đầu gặp Hương Lan.

Tôi có rất ít bạn vì gia đình tôi thường xuyên phải chuyển nhà bởi công việc của bố tôi không ổn định. Năm ngoái, trên chuyến tàu về nhà bà ngoại, tôi đã có một kỉ niệm thật đáng nhớ và rất thú vị.

Chuyện là thế này, tôi đi cùng anh trai tôi và một đứa em họ con nhà dì. Ba chúng tôi khởi hành từ nhà khá sớm cho kịp chuyến tàu sớm nhất. Nhà ga thật là ồn ào và tấp nập với người, với hàng,… Chúng tôi ung dung lên tàu vì vé đã mua từ hôm trước. Buồng chúng tôi ngồi, trừ ba anh em tôi ra còn có một nhân vật bí ẩn nữa. Tàu chuẩn bị lăn bánh thì nhân vật ấy cũng xuất hiện. Tôi không để ý lắm bởi mắt cứ dán vào quyển Conan huyền thoại của mình. Anh tôi và đứa em họ thì khỏi phải bàn, hai tín đồ của các trò chơi điện tử, cũng không thèm ngẩng mặt lên lấy một lần.

Tàu chạy, để tự thư giãn mắt, tôi lơ đễnh ngắm cảnh vật đang lùi lại phía sau mình thích thú. Tạm thả quyển truyện tranh xuống, tôi thư thái bóc gói bim bim bên cạnh đùi ăn điềm nhiên. Đến miếng thứ ba, tôi phát hiện mình đang bị một ánh mắt soi mói khó chịu bên cạnh để ý. Tôi phồng mồm tỏ rõ thái độ không hài lòng. Ông anh và thằng em họ yêu quý chả màng gì đến tôi cả mà chỉ có mỗi người bạn ngồi cạnh ấy đang nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu mà tôi cho là soi mói kia. Sau khoảng năm giây chỉ nhìn tôi là phần hành động mà tôi không bao giờ nghĩ tới. Bạn ấy vô tư nhúp lấy bim bim của tôi và cho vào miệng, ăn ngon lành. Thật là bất lịch sự quá, tôi chưa thấy con nhỏ nào vô duyên như đứa này. Nhưng tôi không tỏ ra mình là người keo kiệt miếng ăn, mẹ tôi đã dạy anh em tôi kĩ chuyện này. Và đương nhiên là tôi để nhỏ ấy ăn cùng với sự hài lòng vì mình là một đứa con biết nghe lời, một con người văn minh, lịch sự.

Giải quyết xong gói bim bim, tôi tiếp tục sự nghiệp đọc truyện của mình và gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ khác. Đến điểm dừng chân, anh tôi đánh thức tôi dậy với gương mặt cũng ngái ngủ không kém. Tôi uể oải tìm kính và xếp đồ. Cô bạn vô duyên ngồi cùng tôi hẳn là đã xuống ga trước chúng tôi. Tôi không quan tâm, định bụng sẽ kể câu chuyện buồn cười ấy với mọi người trong bữa trưa. Ôi trời ạ, đập và mắt tôi khi đứng dậy là gói bim bim chưa bóc. Nó rúm ró trong góc, dưới cái khăn của tôi. Tôi định thần lại mọi chuyện. Tất cả đã rõ ràng, là tôi đã bóc nhầm gói bim bim của bạn ấy, là tôi tự ý ăn và chính tôi mới là cái đứa vô duyên khó hiểu trong chuyện này. Tôi nháo nhác nhảy xuống toa nhằm tìm kiếm nhỏ có mái tóc đuôi bò ngồi cạnh nhưng vô ích.

Advertisement

Trên đường về nhà bà, tôi kể chuyện đáng xấu hổ cho anh tôi và đứa em họ. Hai người cười ngặt nghẽo, còn tôi thì nóng mặt vô cùng. Về đến nhà bà, tôi ủ rũ tiếp, phần vì chuyến đi, phần vì câu chuyện lúc trước. Tối thấy hối hận mà chẳng biết làm sao. Bỗng ngoài sân có tiếng người. Trời ạ, tôi như chôn chân khi nhìn thấy mái tóc đuôi bò và ánh mắt đầy tinh nghịch đối diện, rất quen thuộc. Không phải ai khác, đó chính là nhân vật lúc trước, nhưng nó, Hiền cũng chính là đứa bên cạnh nhà bà tôi. Bà tôi nghe chuyện cũng cười tôi, đứa cháu ngốc hay quên.

Sau chuyến tàu thú vị ấy, tôi đã có một người bạn mới ở quê. Chúng tôi càng chơi càng thấy rất hợp nhau, như sở thích ăn bim bim chẳng hạn! Tình bạn của chúng tôi đã chính thức bắt đầu trong một hoàn cảnh đặc biệt và đáng nhớ như thế đấy.

Tình bạn là một trong những điều quan trọng nhất đối với mỗi người. Nó đi cùng ta qua nhiều năm tháng và ngày hôm nay, khi đã trưởng thành, em mới cảm nhận được hết những giá trị của tình bạn đã mang lại cho mỗi chúng ta. Với em thì tình bạn đẹp nhất chính là tình bạn của thời học sinh bởi khi ấy, chúng ta chỉ là những đứa trẻ ngây thơ, không chút tạp niệm và không có bất cứ điều gì ảnh hưởng tới tình bạn. Khi ấy, chúng ta thân thiết với nhau bởi tình cảm thực sự xuất phát từ chính trái tim của mình mà không hề toan tính. Và em cũng có rất nhiều những kỉ niệm khó quên với Linh- người bạn thân trong suốt những năm đi học của mình.

Linh cùng em là hai người bạn thân với nhau từ khi còn học lớp bốn. lúc nào hai đứa cùng đi cùng nhau trên khắp mọi nẻo đường, cùng đi học, cùng đi ăn quà, thậm chí là cùng nhau trốn bố mẹ để đi chơi. Và có lẽ gây ấn tượng nhất trong em là có lần chúng em đã cùng nhau đi chơi, tụ tập ở nhà một người bạn cả ngày cùng với hai người bạn khác cùng bàn. Buổi sáng, em và Linh cùng nhau đi chung một chiếc xe đạp, mỗi người phụ trách mang một thứ đồ đi cùng: em thì mang khoai lang, Linh mang bột mỳ. Tới nơi hai người bạn kia đã tới đó từ trước, chúng em cùng nhau bật đĩa nhạc mới mua và tập nhảy theo những nhóm nhảy trên màn hình và thu âm những ca khúc mà chúng em đã hát theo. Có thể nói là vui biết chừng nào, bởi có đôi khi bản thân chúng ta cũng có những điều mà chúng ta muốn làm nhưng không thể, chỉ khi có những người bạn thân ở cạnh mình, có cùng những ý nghĩ với mình thì tình cảm ấy suy nghĩ ấy mới được thể hiện hết tất cả.

Hát hò xong, tất cả cùng nhau nấu ăn. Chỉ là những đứa trẻ nên tất cả cùng làm những món ăn đơn giản như: khoai lang tẩm bột và bánh đa cùng tương ớt. những món ăn đó đã giúp mấy đứa trẻ gần nhau hơn và đó là lần đầu tiên chúng em đã cùng nhau nói lên ước mơ của mình. Những ước mơ tuy giản dị nhưng không phải lúc nào cũng nói cùng với cha mẹ mà chỉ có thể tâm sự cùng với những người bạn. Và cho tới tận bây giờ, có người đã đi theo đúng suy nghĩ của mình lúc đó cũng có những người không theo con đường ấy nhưng mỗi lần nhớ lại em vẫn luôn cảm thấy xúc động.

Tình bạn đẹp nhất là khi mà chúng ta luôn có xuất phát điểm từ chính trái tim và tấm lòng của mình. Theo thời gian, con người sẽ dần lớn lên nhưng những kỉ niệm của chúng ta thì vẫn còn mãi cho tới tận bây giờ. Bởi thế cho nên chúng ta ai cũng nên học cách nâng niu những kỉ niệm để có thể không hối hận vì đã để thời gian trôi qua một cách nhanh chóng mà không đọng lại được bất cứ một điều gì.

Tôi và Hân là đôi bạn thân ngay từ thuở mẫu giáo. Chúng tôi gắn bó đi học và lớn lên cùng nhau. Mối quan hệ của chúng tôi thân thiết và gắn bó. Chúng tôi có nhiều kỉ niệm và khó quên nhất là khi chúng tôi cãi nhau vào giờ giải lao trong trường.

Chuyện xảy ra cũng đã 5 năm nhưng tôi vẫn còn nhớ mãi. Buổi sáng đẹp của mùa xuân, không khí ấm áp, chúng tôi đi dạo trong vườn hoa của trường. Vườn có nhiều hoa đẹp như hoa cúc vàng đẹp, nhiều cánh và có mùi thơm nhẹ. Tôi mới hỏi Hân:

– Hân ơi, xem kìa, hoa cúc mới đẹp làm sao!

Hân bĩu môi:

– Nhìn rất bình thường. Không bằng hoa hồng bởi hoa hồng là chúa tể của các loài hoa.

Tôi và Hân mải miết tranh luận bởi ai cũng có lý của mình. Cả hai từ tranh luận thành ra cãi nhau và nói chuyện lớn tiếng. Bác bảo vệ thấy vội lại gần chúng tôi:

Hai cháu ơi, bác đã nghe hai cháu tranh cãi về vẻ đẹp của hoa rồi. Bây giờ bác nói thế này xem có lý không: “Hoa nào cũng có vẻ đẹp riêng, không thể so sánh hoa nào đẹp hơn. Chúng ta cùng nhau chăm sóc để hoa mãi tươi đẹp”.

Sau khi bác bảo vệ cất tiếng, tôi và Hân không còn cãi nhau nữa mà trở nên im lặng. Chúng tôi đều biết lỗi của mình nhưng đều vụng về khi thể hiện tình cảm. Khi chưa biết nói thế nào với cậu ấy. Hân quay sang cười làm hòa với tôi:

Tôi vội vàng cười nhẹ:

– Không! Mình cũng sai rồi. Đáng lẽ nên suy nghĩ hơn trước khi nói.

Trước mắt chúng tôi là vườn hoa đẹp với nhiều sắc màu của các loài hoa đua nhau khoe sắc. Cả hai chúng tôi cùng vui vẻ, cười đùa. Bạn bè dù thân thiết đến mấy cũng không thể tránh khỏi việc mâu thuẫn, tranh luận. Chúng ta cần biết kiềm chế và học cách bao dung để giữ gìn tình bạn đẹp.

Mỗi người khi lớn lên đều bỏ lại phía sau mình một quãng thời gian thơ ấu với biết bao niềm vui nỗi buồn Với em, kỉ niệm về tình bạn với Mai trong một lần em không làm bài tập về nhà năm lớp 3, có lẽ em sẽ không bao giờ quên được trong cuộc đời của mình.

Em vẫn nhớ như in về sự việc đã xảy ra ngày hôm đó. Cô giáo giao bài tập về nhà là viết đoạn văn miêu tả không khí ngày hội ở quê em. Vì ham chơi nên cả buổi chiều em đã mải mê theo đám bạn trong khu phố với những trò chơi như nhảy dây, bịt mắt bắt dê… Khi về nhà buổi tối, em chợt nhớ còn bài tập trên lớp nhưng vì mệt và buồn ngủ nên em không muốn làm. Bỗng chợt, em nghĩ đến Mai. Đó là người bạn thân nhất của em trên lớp, bạn hiền và rất chăm chỉ học bài. Tất cả những bài tập cô giáo giao về nhà, Mai đều làm cẩn thận và chu đáo. Em đã nghĩ: “Sáng mai mình chỉ cần lên lớp mượn Mai chép là xong”.

Sáng hôm sau, em đến lớp thật sớm và Mai cũng vừa hay bước vào. Em đã ra mượn vở Mai để chép. Thấy bạn có chút ngập ngừng, em đã nói:

– Cậu yên tâm đi, nếu cô có kiểm tra thì chắc chỉ chấm vài bạn. Nếu gọi tớ thì chắc sẽ không gọi cậu lên bảng nữa đâu.

Rồi Mai đưa vở cho em. Tranh thủ chút thời gian trước giờ vào lớp, em đã vội vàng chép. Tiếng trống trường vang lên, cô giáo vào lớp với nụ cười dịu dàng. Đến phần kiểm tra bài cũ, khi cô gọi tên em và Mai lên bảng, chúng em đã nhìn nhau lo sợ.

Sau khi đọc xong bài tập của hai đứa, cô đã gọi chúng em đứng dậy và nét mặt cô nghiêm nghị:

– Hai con hãy cho cô biết, ai là người chép bài của bạn?

Mai quay sang nhìn em với ánh mắt như muốn em nói ra sự thật. Nhưng nghĩ đến việc nếu bố mẹ biết được em không làm bài tập đã khiến em lo sợ. Em cứ đứng im như vậy. Bỗng Mai lên tiếng: “Thưa cô, là em ạ!”.

Cô giáo nhìn Mai rồi nói:

– Con hãy về viết bản kiểm điểm và xin chữ kí phụ huynh cho cô.

Cả tiết học, Mai lặng im và không nói gì. Trong tâm trí em lúc này với biết bao suy nghĩ, em đã ích kỉ chỉ nghĩ đến bản thân mình, em hối hận vì đã nói dối cô giáo và khiến Mai bị ảnh hưởng. Đến cuối tiết học, em đã lên gặp cô giáo và nói ra sự thật. Sau đó cô đã gọi cả hai chúng em lên và nhắc nhở: “Trong học tập, hai con giúp nhau tiến bộ đó là điều tốt nhưng cho bạn chép bài là khiến bạn ỉ lại trong học tập. Bạn Vy đã dũng cảm nhận ra lỗi lầm của mình. Lần này cô bỏ qua và mong con lấy đó làm bài học cho mình”.

Em quay sang Mai và nói lời xin lỗi. Tình bạn gắn bó của chúng em trong ba năm qua, suýt nữa vì sự ích kỉ của em đã phá hỏng. Chúng em nhìn nhau và cười thật tươi. Trong biết bao kỉ niệm, tình bạn của chúng em đã có lúc trải qua những kí ức không vui như thế.

….

Tập Làm Văn Lớp 5: Dàn Ý Tả Bạn Thân (7 Mẫu) Lập Dàn Ý Tả Người Bạn Thân Lớp 5

Khi lập dàn ý Tả bạn thân xong, các em sẽ dễ dàng hình dung, làm nổi bật được ngoại hình, tính cách, tài năng của bạn, cùng những kỷ niệm đáng nhớ giữa hai người. Mời các em cùng tải miễn phí về tham khảo để học tốt phân mônTập làm văn lớp 5.

Dàn ý Tả bạn thân hay nhất

a) Mở bài: Giới thiệu về người bạn thân em muốn miêu tả:

Người bạn đó tên là gì? Là bạn hàng xóm hay bạn học ở trường của em?

Em và người bạn đó đã chơi với nhau bao lâu rồi?

b) Thân bài:

– Miêu tả ngoại hình:

Chiều cao và cân nặng? Vóc dáng có đặc điểm gì? So với bạn cùng lứa tuổi có gì đặc biệt?

Nước da có màu gì? Đó là bẩm sinh hay do tác động bên ngoài mà có?

Kiểu tóc mà bạn đó thường để? Em có để kiểu tóc giống bạn không?

Trang phục hằng ngày của bạn có đặc điểm gì?

Khuôn mặt của bạn thuộc kiểu khuôn mặt nào? Đôi mắt, cái mũi, khuôn miệng của bạn như thế nào?

– Miêu tả tính cách, hoạt động:

Bạn ấy có hòa đồng với mọi người không? Có được bạn bè, thầy cô yêu mến không?

Bạn ấy có thường giúp bố mẹ các công việc nhà không?

Bạn ấy có sở thích là gì? Thường làm gì vào lúc rảnh rỗi?

Em và bạn ấy thường làm gì cùng nhau? Tình cảm của hai người như thế nào?

c) Kết bài:

Tình cảm của em dành cho bạn?

Mong muốn của em về tình bạn của hai người?

Lập dàn ý Tả bạn thân

a) Mở bài: Giới thiệu về người bạn thân mà em muốn miêu tả.

Mẫu: Từ nhỏ đến lớn, em được gặp rất nhiều người khác nhau, và cũng làm quen với nhiều bạn bè. Đó là những người bạn ở tiểu khu, ở lớp, ở trung tâm, ở trại hè. Ai cũng có những ưu điểm thú vị riêng. Nhưng dù vậy, trong lòng em vẫn luôn chỉ có một người bạn thân nhất mà thôi. Đó chính là Thu Hà – người bạn nối khố của em.

b) Thân bài:

– Miêu tả về người bạn thân:

Chiều cao, cân nặng của bạn ấy là bao nhiêu?

Kích thước cơ thể của bạn ấy có cân đối không? Có gì đặc biệt nổi bật so với các bạn cùng lứa tuổi không?

Bạn ấy để kiểu tóc gì? Có thường xuyên thay đổi không?

Khuôn mặt bạn ấy có dáng gì? (tròn xoe, chữ điền, trái xoan, thon dài…)

Đôi mắt của bạn ấy có màu gì? Hình dáng ra sao? Bạn ấy có phải đeo kính cận không?

Nụ cười của bạn ấy có gì đặc biệt? (răng khểnh, lúm đồng tiền, tiếng cười giòn tan…)

Trang phục đi học, đi chơi của bạn ấy có gì đặc biệt?

– Miêu tả hoạt động và tính cách của người bạn thân:

Người bạn ấy có tính cách như thế nào? (hiền lành, chăm chỉ, tốt bụng, ngoan ngoãn, cá tính…)

Tính cách ấy được thể hiện qua những hoạt động, thói quen nào?

Tính cách ấy được những người xung quanh nhận xét ra sao? Có yêu thích không?

Em thích nhất điều gì ở tính cách của người bạn ấy?

c. Kết bài:

Tình cảm của em dành cho người bạn thân

Kì vọng, mong muốn của em dành cho tình bạn của hai người

Dàn ý tả bạn thân

a. Mở bài: Giới thiệu người bạn thân của em.

Từ lúc đi học, em được làm quen với rất nhiều người bạn mới. Mỗi bạn đều có tính cách và sở thích khác nhau, nhưng ai cũng thật đáng quý. Trong đó, người bạn mà em yêu quý nhất, giống như anh em ruột thịt chính là Tuấn Hùng.

b. Thân bài

– Tả khái quát về bạn:

Bạn bao nhiêu tuổi? Là bạn học cùng lớp hay là hàng xóm của em?

Bạn có chiều cao, cân nặng bao nhiêu? Vóc dáng như thế nào?

Màu da, giọng nói, sở thích… của bạn có gì đặc biệt?

– Tả chi tiết về bạn:

Tả khuôn mặt, đôi mắt, mũi, nụ cười, kiểu tóc…

Tả trang phục, cách ăn mặc thường ngày khi đến lớp và khi đi chơi của bạn

– Tả tính cách, hành động của bạn:

Bạn là người có tính cách như thế nào? (kể một vài chi tiết chứng minh cho nét tính cách đó)

– Kể ngắn gọn một vài kỉ niệm, hoặc hoạt động chung của hai người khiến em nhớ mãi.

c. Kết bài: Tình cảm của em dành cho người bạn ấy.

Em rất quý trọng tình bạn với Hùng. Mong rằng tình bạn của chúng em sẽ vẫn mãi bền chặt theo thời gian.

Dàn ý tả người bạn thân

1. Mở bài

Giới thiệu, dẫn dắt đối tượng

Ai cũng có một mái ấm để trở về lúc đi xa, mệt mỏi. Ai cũng có một thời tuổi thơ, để thương để nhớ. Và ai cũng có một người bạn thân như một tâm hồn thứ hai của mình. Nga chính là cô bạn như thế của tôi.

2. Thân bài

a.Miêu tả khái quát

Nga là cô gái nhỏ nhắn, hơi gầy và dáng người rất ưa nhìn, hoạt bát và dễ mến.

Chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn nhỏ xíu.

b. Miêu tả chi tiết

– Hình dáng:

Tóc Nga không tết bím đuôi sam hay xõa ngang lưng như các bạn nữ khác mà được cắt gọn, trông rất cá tính.

Cái miệng nhỏ với đôi môi lúc nào cũng đỏ tươi như một chú chim sẻ luôn hoạt bát, không bao giờ ngừng nói.

– Tính cách:

Nga được lòng hầu hết tất cả mọi người vì sự nhiệt tình và tốt bụng ấy.

Ở nhà, Nga thường giúp mẹ dọn hàng ra chợ bán, nói chuyện và chăm sóc bà.

Với bạn bè, Nga không ngại chia sẻ hay giúp đỡ bất cứ chuyện gì có thể: cho bạn đi cùng xe, trực nhật giúp, chia đôi đồ ăn sáng, …

Nga nhanh nhẹn và hoạt bát nên rất được thầy cô quý. Dù học giỏi nhưng chưa bao giờ tự kiêu một lần.

Các hoạt động của lớp đều tham gia nhiệt tình.

c. Những kỉ niệm với bạn

Chúng tôi thân nhau từ khi còn là những đứa trẻ chẳng biết gì cho đến bây giờ.

Hai đứa cùng họ, gần nhà nhau nhưng tính khí lại trái ngược hoàn toàn: tôi, ít nói, ngại giao tiếp lại học không giỏi.

Phương giảng bài tôi nghe, luôn tinh nghịch như chú chim non cho tôi vui.

3. Kết bài

Nêu suy nghĩ và cảm nhận của bản thân.

Tôi chưa từng nghĩ một ngày không có Nga. Vì tôi tin, tình bạn chúng tôi sẽ là mãi mãi. Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, Nga vẫn sẽ mãi ở bên tôi. Chúng tôi là những người bạn hạnh phúc nhất.

Dàn bài tả bạn thân

1. Mở bài

Em là người ít bạn và chỉ có một số người bạn thân.

Trong học tập cũng như trong cuộc sống em rất thân với bạn… Bạn ấy là người giúp đỡ em rất nhiều, chúng em đã chơi thân với nhau từ khi còn nhỏ.

2. Thân bài

– Ngoại hình:

Dáng người tròn, chân tay săn chắc, bạn ấy lùn hơn em.

Mái tóc cắt ngắn, khuôn mặt thì bầu bĩnh nhìn rất dễ thương.

Đôi mắt sáng, thể hiện bạn ấy thông minh.

Vầng trán cao.

Bạn rất rất hay cười, khi cười để lộ hàm răng trắng tinh, nụ cười rất duyên.

– Tính nết, sở trường:

Hiền lành và dễ mến với người khác, giúp đỡ bạn bè. Khi có bạn cần giúp việc gì, đều tận tình hướng dẫn và giúp đỡ em.

Trong học tập bạn ấy rất siêng năng, hăng hái phát biểu ý kiến, chăm chỉ học tập. Khi chơi nhiệt tình và thoải mái với bạn bè.

Người bạn thân của em giỏi Toán nhất lớp. Bạn rất thích sưu tầm và tập giải những bài Toán khó. Có những khi gặp bài quá khó, bạn ấy hướng dẫn em giải toán và giải thích cho em hiểu.

Đá bóng rất giỏi, bạn ấy là chân sút số một của đội bóng.

Là người tổ chức những trò chơi vui vẻ, hay kể những câu chuyện cười làm mọi người thích thú.

Tích cực tham gia các hoạt động của lớp và trường như văn nghệ, hội thể dục thể thao.

– Kỉ niệm sâu sắc trong tình bạn

Bạn ấy giúp em tập bơi, khắc phục tật sợ nước với em và giúp em bơi rất giỏi. Chính bạn ấy là người luôn giúp đỡ em trong học tập cũng như cuộc sống.

3. Kết bài

Tình cảm của em và bạn ấy sẽ luôn vững bền cho dù sau này hai đứa có học khác lớp.

Vun đắp và trân trọng tình bạn bè, mong tình cảm mãi mãi bền chặt.

Dàn ý tả bạn thân con trai

I. Mở bài

Giới thiệu chung:

Em có rất nhiều bạn.

Thân nhất là bạn Thắng nhà ở cùng phố và học chung một lớp.

II. Thân bài

* Tả bạn Thắng:

1. Ngoại hình

Dáng người cân đối, chân tay săn chắc.

Mái tóc cắt ngắn hợp với khuôn mặt đầy đặn, rám nắng.

Đôi mắt sáng toát lên vẻ thông minh, hóm hỉnh.

2. Tính nết, tài năng

Dễ mến, hay giúp đỡ bạn.

Học ra học, chơi ra chơi.

Giỏi Toán nhất lớp.

Là chân sút số một của đội bóng.

Là người tổ chức những trò chơi vui vẻ.

3. Kỉ niệm sâu sắc trong tình bạn với Thắng

Thắng giúp em tập bơi, khắc phục tật sợ nước.

III. Kết bài

Cảm nghĩ của em:

Em và Thắng đều có những ước mơ đẹp đẽ.

Tình bạn thân thiết sẽ giúp chúng em biến những ước mơ đó thành hiện thực.

Dàn ý tả bạn thân con gái

I. Mở bài

Giới thiệu người bạn thân của em:

Trong thời cắp sách đến trường, thì ai cũng một người bạn thân để đi cùng, để tám chuyện và đặc biệt là để chia sẻ mọi chuyện vui buồn. Và tôi cũng thế, tôi có một người bạn thân từ khi chúng tôi còn là học sinh mẫu giáo. Chúng tôi lớn lên cùng nhau, đi học cùng nhau, ăn cùng nhau, chơi cùng nhau. Bạn tôi là một người rất tốt bụng và dễ thương, bạn ấy luôn chia sẻ mọi ngọt bùi với tôi, lúc tôi buồn hay lúc tôi vui, người đầu tiên tôi tìm đến là bạn ấy. Người bạn thân ấy của tôi là Hạnh

Advertisement

II. Thân bài

1. Tả ngoại hình

Bạn em rất cao, cao hơn em 15cm.

Vóc dáng mảnh khảnh nhưng rắn chắc

Bạn ấy có khuôn mặt dễ mến, ai gặp cũng sẽ phải mến ngay lập tức

Đầu tóc của bạn ấy từ nhỏ là đều để dài, dù bạn ấy thả hay cột gì cũng xinh cả.

Mắt bạn ấy rất đẹp, nhìn vào là bạn sẽ bị mê hoặc liền.

Bạn ấy đẹp nhất là đôi môi dày nhưng cười rất có duyên.

Chắc có lẽ bạn ấy là người đẹp nhất trong mắt em.

2. Tả tính tình, tài năng

Em khâm phục bạn ấy vì bạn ấy học rất giỏi, bạn ấy đều giỏi từ lớp 1 đến giờ và đạt rất nhiều giải thưởng trong các kì thi, bạn ấy giỏi nhất là môn toán.

Có lẻ đặc điểm khiên em chơi thân với bạn ấy là bạn ấy rất thương người và hay giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn.

Bạn ấy ngoài học giỏi còn chơi đàn giỏi và hát rất hay.

Lớp em có những cuộc vui hay trò chơi thú vị, bổ ích là đều nhờ bạn ấy tổ chức.

3. Một kỉ niệm đáng nhớ với bạn thân

Kỉ niệm đáng nhớ của tôi và bạn ấy là hai đứa cùng tắm mưa khi gặp cơn mưa bất chợt trên đường đi học về. Hai đứa chạy nhảy nô đùa dưới mưa rất vui vẻ. có lẽ đây là kỉ niệm tôi không bao giờ quên trong thời thơ ấu của mình.

III. Kết bài

Nêu tình cảm của em đối với bạn:

Em và bạn ấy sẽ luôn giữ những kỉ niệm đẹp và mãi sẽ là bạn thân

Mỗi người có một lí tưởng, một mục tiêu nhưng tình bạn của chúng tôi sẽ chung một nhịp đập.

Tập Làm Văn Lớp 4: Tả Cái Trống Trường Em Dàn Ý & 20 Bài Văn Tả Cái Trống Lớp 4

TOP 20 bài văn tả cái trống trường em lớp 4

Dàn ý tả cái trống trường em

Tả cái trống trường em ngắn gọn

Tả cái trống trường em hay nhất (19 mẫu)

Dàn ý tả cái trống trường em

a) Mở bài

– Giới thiệu về cái trống em định tả: Cái trống đó là của trường em hay em đã quan sát được ở đâu? (cái trống của trường em).

b) Thân bài

– Tả hình dáng của cái trống: Hình dáng của cái trống: tròn như cái chum. Mình được ghép bằng những mảnh gỗ đều chằn chặn. Trống to ở giữa, khum lại ở hai đầu. Quanh lưng quấn ba vành đai to bằng con rắn cạp nong. Hai đầu bịt bằng da trâu, căng rất phẳng.

– Âm thanh của tiếng trống:

Tiếng trống ồm ồm giục giã khi báo hiệu vào lớp.

Tiếng trống “Cắc, tùng! Cắc, tùng!” để học sinh tập thể dục.

Tiếng trống xả một hồi dài báo hiệu hết giờ học, học sinh ra về.

– Công dụng của cái trống: báo ngày em tựu trường, đến trường đúng giờ, cầm càng cho các em tập thể dục, báo hiệu giờ em được nghỉ.

c) Kết bài

Tình cảm của em đối với cái trống. Trống là vật gần gũi thân quen với học sinh nói chung, với em nói riêng.

Lên học các lớp trên, em vẫn không bao giờ quên được hình dáng đặc biệt, không bao giờ quên được những âm thanh của nó.

Tả cái trống trường em ngắn gọn

Tùng.,. tùng… tùng. Âm thanh quen thuộc lại vang lên. Đó là tiếng kêu giòn giả của cái trống trường em.

Anh trống nằm bệ vệ trên cái giá đặt trước cửa phòng bác bảo vệ. Anh trống đã gắn bó với trường em từ lâu lắm rồi. Vì thế bên ngoài anh mặc chiếc áo đã sờn màu, đôi chỗ bị xước nữa. Mình trống to tròn, mập mạp rất đáng yêu tưởng như muốn đi đâu anh ta phải lăn trên mặt đất. Thân trống được làm từ nhiều miếng gỗ, ghép lại bằng những cái đinh rất to. Hai mặt trống được làm từ da trâu đã thuộc, sờ tay lên thấy sần sùi. Hai chiếc vành trống màu xám như hai con rắn nằm bất động nom khá hung dữ. Nằm cạnh anh là bé dùi trống nhỏ nhắn nhưng khi đánh lại vang những tiếng rất to….

Anh trống là người bạn của tất cả học trò. Mỗi buổi sáng, tiếng gọi giục giã của anh báo hiệu cho chúng em xếp hàng vào lớp. Anh trống không bao giờ sai hẹn. Vào giờ ra chơi hay ra về, ba hồi trống vang lên, học sinh từ các lớp ùa ra như bầy ong vỡ tổ. Học trò về hết, anh trống lại buồn thiu, một mình nằm trên giá gỗ…

Trong suốt bốn năm học qua, anh trống là người bạn thân thiết của chúng em. Dẫu mai đây, khi xa mái trường thân yêu của tuổi thơ thì hình ảnh cái trống trường vẫn còn đọng lại trong tâm hồn em.

Tả cái trống trường em hay nhất Tả cái trống trường em – Mẫu 1

Suốt bao nhiêu năm đi học, có một nhân vật quan trọng luôn gắn bó với em, đó chính là bác trống trường em.

Bác có bộ dạng to béo, một vòng tay em ôm không xuể. Mỗi khi muốn di chuyển bác đi đâu, phải ba bốn bạn hợp lực lại mới có thể bê được. Người bác nhìn như cái chum nước, hai đầu bịt kín. Bác khoác nên mình chiếc áo màu đỏ tươi rực rỡ. Mặt bác tròn xoe, hai mặt làm bằng da trâu thuộc màu nâu nhạt, được viền bằng lớp da màu nâu đậm che đi những vết đóng mặt với thân. Trên mặt bác vẽ những hoa văn nhìn giống như trên trống đồng, trông rất đẹp mắt. Ở giữa thân mình bác có một vòng dây mây xoắn lại, cột chính giữa, làm thành một cái dây đeo để treo bác lên. Thường ngày, bác được đặt nằm trên giá đỡ cũng được sơn màu đỏ chót. Công việc của bác rất quan trọng. Mỗi giờ ra chơi, vào lớp, bác đều vang lên những tiếng trống giòn giã “Tùng… Tùng… Tùng…” thúc giục chúng em mau vào lớp học tập, hoặc nhắc nhở chúng em đến giờ rồi mau mau nghỉ ngơi. Chiếc dùi trống làm bằng gỗ thuôn dài, đánh từng nhịp, từng nhịp, làm mặt trống rung động rồi phát ra âm thanh. Mỗi tháng, chúng em đều được cử người đến lau để trống luôn sạch đẹp.

Chiếc trống trường là một người bác thân thiện không thể thiếu đối với chúng em. Những ngày hè nắng oi ả, thiếu đi tiếng trống thúc giục, chúng em chỉ mong ngóng sớm quay trở lại trường, để một lần nữa nghe tiếng bác âm vang.

Tả cái trống trường em – Mẫu 2

Từ năm học lớp một đến nay, không ai trong chúng tôi lại không biết rõ về cái trống trường.

Anh chàng trống này thân tròn như cái chum, lúc nào cũng trên một cái giá giỗ kê ở trước phòng bảo vệ. Mình anh ta được ghép bằng những mảnh gỗ đều chằn chặn, nở ở giữa, nhỏ lại ở hai đầu. Quanh lưng quấn hai vành đai to bằng con rắn cạp nong, nom rất hùng dũng. Hai đầu trống buộc kín bằng da trâu thuộc kĩ, căng rất phẳng.

Sáng sáng đi học tới gần trường, nghe thấy tiếng trống ồm ồm giục giã “ tùng! Tùng! Tùng!” là chúng tôi rảo bước cho kịp giờ học. Vào những lúc tập thể dục, anh trống lại “ cầm càng “ cho chúng tôi theo nhịp “ cắc, tùng! Cắc, tùng! “ đều đặn. Khi anh ta “ xả hơi ” một hồi dài là lúc chúng tôi cũng được “ xả hơi ” sau buổi học.

Có thể sau này tôi sẽ rời xa mái trường này để lên học ở một ngôi trường to lớn hơn với tiếng chuông báo giờ hiện đại hơn. Nhưng dù vậy, tôi sẽ không bao giờ quên hình dáng cục mịch và âm thanh rộn rã của cái trống trường cùng bao kỉ niệm ấu thơ.

Tả cái trống trường em – Mẫu 3

Tùng…tùng…tùng. Âm thanh quen thuộc lại vang lên, đó là tiếng kêu giòn giã của chiếc trống trường em.

Anh trống nằm bệ vệ trên cái giá đặt trước cửa phòng bác bảo vệ. Anh trống đã gắn bó với trường em từ lâu lắm rồi. Vì thế bên ngoài anh mặc chiếc áo đã sờn màu, đôi chỗ bị xước nữa. Mình trống to tròn, mập mạp rất đáng yêu tưởng như muốn đi đâu anh ta cũng phải lăn trên mặt đất. Thân trống được làm từ nhiều miếng gỗ khép lại bằng những cái đinh rất to. Hai mặt trống được làm từ da trâu đã thuộc, sờ tay lên thấy sần sùi. Hai vành trống màu xám như hai con rắn nằm bất động nom khá hung dữ. Nằm cạnh anh là bé dùi trông nhỏ nhắn nhưng khi đánh lại vang những tiếng rất dõng dạc. Anh trống là bạn của tất cả học trò. Mỗi buổi sáng, tiếng gọi giục giã của anh báo hiệu cho chúng em xếp hàng vào lớp. Anh trống không bao giờ sai hẹn, vào giờ ra chơi hay ra về, ba hồi trống vang lên, học sinh từ các lớp ùa ra như bầy ong vỡ tổ. Học trò về hết, anh trống lại buồn thiu một mình nằm lặng im trên giá gỗ.

Trong suốt bốn năm học qua, anh trống là người bạn thân thiết của chúng em. Dẫu mai đây khi xa mái trường thân yêu, hình ảnh cái trống trường vẫn còn đọng lại trong tâm hồn em.

Tả cái trống trường em – Mẫu 4

Suốt những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường cấp 1, khi sắp phải rời xa nơi đây để bước sang một chặng đường mới. Em chợt thấy có nhiều cảm xúc với chú trống nằm im lìm quanh năm ở một góc sân. Có lẽ chiếc trống trường là hình ảnh quá quen thuộc đối với mỗi ngôi trường, với từng bạn học sinh.

Chiếc trống trường là người bạn thân thiết, là “chiếc đồng hồ báo thức” đến giờ vào học, đến giờ ra chơi và đến giờ ra về. Tiếng trống trường không nói, nhưng em biết rằng nó luôn yêu quý từng thế hệ học sinh.

Trống trường được làm bằng gỗ, đóng đinh từng tấm ván mỏng lại với nhau nhưng bên trong thì rỗng tuếch. Vì bên trong rỗng thì tiếng kêu của nó mới kêu vang và xa hơn. Thường thì gỗ sẽ có màu nâu nhạt, trống trường thường đi liền với dùi trống. Đây là hai thức bất di bất dịch, luôn gắn liền với nhau vì có dùi trống thì mới có thể cất lên thành tiếng được. Mặt trống được làm bằng da trâu rất mịn và chắc chắn. Khi sờ vào đó em thấy nó mềm và mịn, lúc dùi trống gõ vào thì mặt trống lõm xuống một chút và bật ra âm thanh lớn.

Chiếc trống trường rất to, phải hai bạn học sinh ôm mới xuể, vì nó phình ở bụng, còn hai đầu lại thu nhỏ lại. Tiếng kêu của mặt trống em nhẹ hơn khi gõ vào xung quanh trống. Chiếc trống trường nằm trên một cái kệ và được bác bảo vệ đặt ở một góc sân. Quanh năm suốt tháng nó chỉ nằm đó, im lìm, khi nào đến giờ ra chơi, ra về thì nó mới kêu lên một hồi dài.

Mặc dù quanh năm bình lặng nhưng hầu như bạn học sinh nào cũng yêu quý chiếc trống trường, vì nó gắn liền với những tiết học. Hơn hết trống trường chính là mở màn cho một năm học mới nhiều thành công hơn nữa. Vào lúc khai giảng, trống trường được trang trí hoa văn rất đẹp để đồng hành với chúng em trong năm học mới.

Khi mùa hè đến, trống trường nằm im lìm bên những cây phượng già, hoa rụng lả tả. Chúng em chia tay chiếc trống trường về với gia đình thân yêu. Có lẽ lúc đó trống trường cũng được nghỉ hè. Em cứ có cảm giác nó buồn khi phải chia xa từng thế hệ học trò.

Em rất yêu quý chiếc cổng trường và dù sau này có rời xa mái trường em vẫn luôn nhớ về nó như một người bạn cũ.

Tả cái trống trường em – Mẫu 5

Cái trống có mặt ở ngôi trường em học không biết đã bao năm rồi; bác bảo vệ của trường ít nhất cũng đã mười hai năm, thế mà trống vẫn còn tốt.

Trống cao gần bằng cậu học trò lớp bốn. Trống khum khum hình bầu dục hai đầu thon lại, thân to, ba học sinh nối tay nhau mới ôm đủ vòng quanh trống.

Hai bề mặt trống là hai lớp da trâu hoặc bò dày, nhẵn thín màu vàng ngà hơi cũ. Mặt trống nhìn tựa như bề mặt nồi tráng bánh cuốn của bà Hai cạnh nhà em. Bao quanh mặt trống là thanh gỗ dẹt mỏng, sơn viền đỏ vàng, được đóng đinh tre gắn liền với thân trống.

Thân trống được ghép bằng những mảnh gỗ chắc chắn, sơn màu đỏ thẫm, phình to ở giữa. Chỗ ấy được gọi là bụng trống. Bao quanh bụng là một vành đai do hai cây mây bện xoắn vào nhau lớn bằng ngón tay cái. Nhìn từ xa trống như được mang chiếc thắt lưng giản dị, dân dã.

Thường lệ, trước giờ vào học, bác bảo vệ cầm chiếc dùi trống bằng gỗ dài bằng cả cánh tay em để nện lên mặt trống. Lúc đầu bác đánh chậm, nhỏ, càng về sau nhịp tay bác càng nhanh, càng mạnh và dồn dập. Ấy là lúc trống run lên và tỏa vào không trung những âm thanh kì lạ: Tùng! Tùng! Tùng!

Trống trường chỉ vang lên vào những giờ phút đáng ghi nhớ: bước vào niên học, bắt đầu mỗi tiết học, giờ nghỉ học, giờ ra chơi, giờ ra về và lúc bế giảng. Những lúc đi học trễ, nghe trống trường dồn dập, em rảo bước nhanh hơn. Có khi đang bí bài, nghe trống báo hết tiết học, em mừng vui hể hả. Ngược lại, đôi khi đang chạy nhảy hả hê, trống lại báo hết giờ chơi, ai nấy đều tiếc rẻ. Một lần hè đến, nghe trống trường báo hiệu bế giảng năm học, lòng chúng em xao xuyến bâng khuâng, buồn vui lẫn lộn.

Trống trường thực sự là bạn đồng hành của đời học sinh chúng em. Mai đây, chúng em lớn lên, có thể đi bất cứ nơi nào trên Tổ quốc song mãi mãi tiếng trống trường vẫn bập bùng trong kỉ niệm.

Tả cái trống trường em – Mẫu 6

Đến nay, trường Tiểu học Ngô Thế Vinh của chúng em đã bước vào tuổi 30. Trường sở ngày càng được xây dựng khang trang hơn. Riêng cái trống trường đã được thay đổi nhiều lần. Đầu năm học mới, trống trường đã được “tân trang”. Cô giáo Thu Hiền nói vui với chúng em: “Trống trường sau khi đi thẩm mỹ viện về, bảnh bao hơn, tiếng nó giòn giã hơn cụ Trống năm ngoái…”

Cái trống trường em khá to. Mặt trống hai đầu bưng bằng da bò thuộc màu vàng nhạt. Đường kính mặt trống em đo được ba gang tay mình. Giữa mặt trống có ba vòng tròn đỏ thẫm bằng cái đĩa. Có đánh vào cái vòng tâm ấy, trống mới kêu vang xa. Thân trông phình to, có lẽ hai chú học trò lớp 4 nối tay nhau ôm vừa xuể. Tang trống được liên kết bằng những thanh gỗ hai đầu hơi bé, ở giữa hơi to; được gắn bằng sơn ta vừa bền vừa chắc. Giữa bụng trống được thắt bằng ba vòng đai bằng song, bằng mây trông rất khỏe và ngộ nghĩnh. Cái thân trống năm ngoái bạc phếch thì năm nay thân trống được sơn màu ngà, trang nhã lắm. Có lần em hỏi thầy Bình dạy thể dục tại sao người ta không dùng đinh sắt mà lại dùng đinh tre để bưng trống. Thầy Bình giảng giải: “Đinh tre dãn nở hợp lí, lúc nào cũng giữ cho mặt trống phẳng và căng đều. Đinh sắt làm mòn da trống. Đinh tre bám chặt vào các lỗ khoan. Đó là kinh nghiệm lâu đời của những người thợ làm trông thủ công”.

Tả cái trống trường em – Mẫu 7

Chú trống trường em rất oai. Hiệu lệnh của chú ban ra, cả trường ai cũng phải răm rắp làm theo. 6h30 chú cất ba hồi dài vang động xóm thôn. Học sinh thôn Hạ, thôn Thượng, thôn Trung náo nức, hối hả đến trường. Một hồi chín tiếng, học sinh các lớp xếp hàng vào lớp. Một hồi sáu tiếng báo hiệu ra chơi. Một hồi ba tiếng, học sinh lại vào học. Một hồi trống dài tan học, hàng nghìn học sinh túa ra về.

Tiếng trống trường em kêu to lắm. Từ thôn Thượng, sáng nào em cũng nghe rõ tiếng trống trường em. Cái âm thanh “Tùng! Tùng! Tùng!” lúc khoan, lúc nhặt, lúc dồn dập cứ dội vào lòng em, giục em rảo bước. Chẳng hề cần ăn uống mà chú ta cần mẫn, siêng năng, rất đúng giờ. Ba tháng hè chú nằm nghỉ. Suốt năm học trừ ngày lễ, ngày Chủ nhật là chú được nằm chơi, còn từ thứ 2 đến thứ 7 ngày hai buổi, chú dõng dạc truyền lệnh. Khi nào chú cũng nhắc thầy trò: “Đúng giờ! Đúng giờ! Nhanh lên! Nhanh lên!”

Tiếng trống ngày khai trường, tiếng trống tan học… cái âm thanh bình dị, thân thuộc ấy đã để lại trong tâm hồn em bao kỉ niệm đẹp về mái trường thân yêu, về tình thầy, tình bạn một thời thơ bé.

Mới ngày nào vào học lớp Một, nghe tiếng trống trường ngày khai giảng mà hồi hộp. Thế mà nay em đã là cậu học sinh lớp Bốn rồi. Càng thấy yêu càng thấy nhớ cái âm thanh rộn ràng ấy mỗi buổi mai khi hừng đông rực đỏ.

Tả cái trống trường em – Mẫu 8

Một trong những hình ảnh huyền thoại của bất cứ ngôi trường nào là chiếc trống trường. Chiếc trống trường trang nghiêm nằm yên trên sảnh lớn nhà trường luôn là vẻ đẹp của ngôi trường – ngôi nhà thứ hai của hàng ngàn học sinh.

Chiếc trống trường là vật dụng, là đồ dùng và là người bạn của học trò chúng tôi. Chiếc trống trường đã cùng với ngôi trường bắt đầu từ những ngày đầu tiên đi vào hoạt động đến nay. Mặc dù đã nhiều năm, chiếc trống đã nhiều tuổi nhưng tiếng trống vang lên vẫn giòn giã như lúc đầu. Mỗi lần tiếng trống trường vang lên: “Tùng… tùng..” học trò chúng tôi lại xôn xao, xao xuyến đến lạ.

Chiếc trống có hình trụ, hai đáy hình tròn phẳng nhẵn thín. Dù đã lâu nhưng mặt trống vẫn nhẵn thín như vậy. Mặt trống được làm bằng da trâu hoặc da bò. Mỗi lần dùi trống đánh vào mặt trống, mặt trống rung lên căng và phát ra tiếng. Do sử dụng đã lâu nên mặt trống có màu ngà ngà phai dần từ tâm trống đi ra. Hai mặt trống được thiết kế hoàn toàn giống nhau. Thân trống được ghép từ những mảnh gỗ mỏng xếp khít lại với nhau. Giữa thân trống có hai đai lồi lên bao vòng quanh thân. Hai đai này giúp cho những mảnh ghép này được cố định.

Thân trống được sơn màu, thường sẽ được sơn màu đỏ gạch sẫm hoặc nâu. Người bạn đời của trống chính là chiếc dùi trống. Chiếc trống có vai trò rất quan trọng trong nhà trường. Nó được ví như chiếc đồng hồ báo thức của ngôi trường. Với hàng trăm, hàng ngàn học sinh, việc lấy tiếng trống trường làm hiệu lệnh để giúp cho học sinh có kỉ cương nề nếp hơn, các giờ học cũng đảm bảo được đúng tiến trình.

Tiếng trống trường khai giảng năm học mới, tiếng trống trường bắt đầu giờ giải lao, tiếng trống trường cũng là hiệu lệnh giờ tan trường. Nhờ có tiếng trống, hoạt động nhà trường mới được diễn ra một cách khoa học.

Bao nhiêu năm tháng qua đi,cái trống trường em vẫn chung thủy nằm trang nghiêm trên giá chờ đợi những đợt hè qua đi để năm học mới bắt đầu.

Tả cái trống trường em – Mẫu 9

Vậy là một năm học nữa lại kết thúc rồi, chúng em chia tay thầy cô bè bạn để về nghỉ hè hai tháng. Em sẽ rất nhớ chiếc bảng đen, chiếc cửa sổ, viên phấn trắng và cả chỗ ngồi thân quen. Đặc biệt điều mà làm em nhớ nhất lại chính là tiếng trống trường.

Cái trống trường em được đặt ở hành lang khu hiệu bộ. Cái trống to lắm ,phải mấy người ôm mới hết được. Thân trống được làm bằng lớp gỗ chắc chắn, sơn màu đỏ tươi trông thật đẹp mắt. Thân trống phình to ở giữa nhìn béo béo ngộ nghĩnh lắm. Mỗi lần nhìn vào chiếc trống em lại tưởng tượng đến một anh to béo, lực lưỡng.

Hai bên bề mặt trống có hình tròn, nhẵn lì và được làm bằng lớp da trâu rất khỏe. Bởi vậy đã bao năm nay dù gõ mạnh thế nào cũng không thể chọc thủng được. Bên trong chiếc trống rỗng không có gì cả. Chính khoảng không gian trống rỗng bên trong đã giúp tiếng trống kêu thật to mỗi ngày, để các lớp học trên tầng hai tầng ba cũng có thể nghe được.

Trống được đặt trên giá làm bằng gỗ xà cừ chắc chắn và vững chãi.Cái trống cũng như một chiếc đồng hồ. Mỗi sáng tới trường chúng em lại được nghe tiếng trống rộn rã, vui tươi báo hiệu bắt đầu một buổi học mới. Tiếng trống cất lên cũng báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Rồi mỗi khi tan trường trống cũng lại vang lên liên hồi đều báo hiệu cho tất cả mọi người biết đã hết giờ.

Có lúc em thầm nghĩ, không biết bác trống có mệt mỏi không nhỉ? Ngày nào bác cũng làm việc nhiều lắm mà. Rồi hè đến, tất cả thầy cô và học sinh ở nhà, bác trống có buồn không? Em yêu và thích nghe tiếng trống nhất là phút giây khai trường. Thầy hiệu trưởng lên đánh những tiếng trống đầu tiên của năm học mới hòa cùng tiếng thơ: “Các em ơi trống trường đã điểm, một năm học mới nhiều niềm vui bắt đầu…”. Những khi ấy lòng em lại rạo rực háo hức vô cùng, háo hức chào đón năm học mới với thật nhiều điều thú vị.

Vậy đấy, với mọi người có thể tiếng trống thật bình thường, thật vô tri vô giác. Nhưng đối với em lại thật thân thương đến lạ kỳ. Em yêu trống trường em. Mong sao mùa hè này qua nhanh để em lại được tới trường lắng nghe tiếng trống rộn rã.

Tả cái trống trường em – Mẫu 10

Trường là nơi cho học sinh học tập kiến thức và học cách làm người có ích cho xã hội, mỗi ngày đến trường là một niềm vui. Sau những giờ học tập vất vả, chúng em lại được giải lao, cứ đến giờ là tiếng trống trường em cất lên báo hiệu giờ giải lao đã đến. Vì vậy em rất quý cái trống trường em.

Cái trống trường được đặt ở trước cửa lớp em vì lớp em là lớp đầu tiên. Mỗi khi đi vào lớp là em phải đi qua cái trống nên em có rất nhiều ấn tượng, nó đã tạo ra cho em biết bao nhiêu kỉ niệm vui buồn cũng như gắn liền với thời tuổi học trò của em. Mặt của trống là hình tròn. Trống với vỏ hình trụ được mở ở một đầu. Trống được dùng da phủ trên một mặt kín. Trống có hai đầu bao gồm cả hai đầu của một vỏ hình trụ, với một lỗ nhỏ nằm giữa hai đầu.

Chiều cao của trống bằng cậu học sinh lớp em, thân hình của nó thon thon, tròn tròn. Chân của trống được thiết kế chắc chắn để đặt trống lên. Mỗi khi vào lớp là bác bảo vệ lại gõ: “tùng, tùng, tùng”, rồi đến những giờ giải lao chúng em lại nghe thấy tiếng trống. Khi gõ vào mặt trống nó vang lên và độ đàn hồi của trống rất tốt nó có thể vang vọng đến toàn trường.

Bề mặt của trống được làm bằng da trâu chắc chắn, quanh miệng trống được quấn một băng dính màu đỏ. Cái gõ trống thì được thiết kế một đầu nhọn hơn để gõ vào mặt trống, hình dạng của trống như một hình khối cầu, tròn tròn và màu sắc thì rất lung linh. Trống được sơn màu đỏ thắm. Hai mặt trống được làm bằng da trâu, dày và nhẵn bóng, căng rất phẳng phiu. Viền xung quanh mặt trống là một hàng chốt đinh rất chắc chắn.

Tang trống là những thanh gỗ mỏng cong, ghép khít và dính chặt với nhau bằng một lớp keo rắn chắc. Ngang lưng trống có thắt hai cái đai bằng mây bện, có quang dầu cẩn thận, trông rất oai vệ. Cây dùi dài cỡ bốn tấc, hình tròn, bằng gỗ được đặt ở bên cạnh trống, chỉ khi nào sắp tới giờ là bác bảo vệ lại đi lên và cầm chiếc dùi đó gõ trống để báo hiệu cho học sinh và giáo viên.

Em rất yêu quý chiếc Trống trường em nó là người bạn gắn liền với em trong quãng đời tuổi thơ và cắp sách tới trường.

Tả cái trống trường em – Mẫu 11

Sau những giờ học tập vất vả chúng em lại được giải lao, cứ đến giờ là tiếng trống trường em cất lên báo hiệu giờ giải lao đã đến. Vì vậy em quý cái trống trường em giống như một người bạn hiền.

Đó là chiếc trống to khoảng bằng cái lu lớn. Mặt của trống hình tròn. Trống được sơn màu đỏ thắm. Hai mặt trống được làm bằng da trâu, dày và nhẵn bóng, rất căng và phẳng. Viền xung quanh mặt trống là một hàng chốt đinh rất chắc chắn. Thân trống hình trụ, hai đầu trống được làm từ những thanh gỗ mỏng cong, ghép khít và dính chặt với nhau. Ngang lưng trống có thắt hai cái đai bằng mây bện, có quang dầu cẩn thận, trông rất oai vệ. Chân của trống được thiết kế chắc chắn để đặt trống lên. Cây dùi dài cỡ hai gang tay người lớn, hình tròn, bằng gỗ được đặt ở bên cạnh trống, chỉ khi nào sắp tới giờ là bác bảo vệ lại đi lên và cầm chiếc dùi đó gõ trống để báo hiệu cho học sinh và giáo viên nghỉ.

Vào đầu giờ học tiếng trống vang lên “tùng tùng tùng” như một âm thanh giục giã mọi người hãy nhanh chóng vào lớp để chuẩn bị cho một ngày học mới hiệu quả.

Vào cuối giờ trống vang lên một hồi dài “tùng tùng tùng … tùng” làm mọi người cảm thấy nhẹ nhõm sau một ngày học tập căng thẳng. Vào những ngày thi âm thanh tiếng trống nghe thật nghiêm trang và hồi hộp. Nhìn bác trống ít nói là thế nhưng luôn làm việc nghiêm túc và đúng giờ. Những khi rảnh rỗi, bác nằm nghỉ hoặc ngắm dòng thời gian trôi.

Cứ thế, bác trống gắn bó với nhà trường, thầy cô và các bạn học sinh. Bác chứng kiến bao kỉ niệm của tuổi học trò và những thành tích được trao dưới sân trường. Dù mai này rời xa mái trường, nhưng hình ảnh của bác trống trường vẫn in đậm trong tâm trí em.

Tả cái trống trường em – Mẫu 12

Đối với học trò chúng tôi, chiếc trống trường luôn là một vật vừa gần gũi, vừa xa xôi. Chiếc trống trường bao năm vẫn nằm đó như một kỉ niệm khó có thể phai mờ.

Chiếc trống trường gần gũi bởi lẽ nó luôn hiện diện trong mỗi buổi học của chúng tôi. Ngày đầu tiên của năm học mới, tiếng trống trường thiêng liêng: “Tùng…tùng” đánh dấu sự khởi đầu của một năm học trong lễ khai giảng đầu năm. Mặc dù đã trải qua nhiều lễ khai giảng nhưng đối với tôi, trong thời khắc trọng đại ấy, mỗi lần nghe thấy tiếng trống trường vang lên, lòng tôi lại xao xuyến đến lạ.

Rồi những buổi học, tiếng trống trường là hiệu lệnh của giờ vào học, giờ giải lao, và tan tầm. Không có tiếng trống, chúng tôi sẽ không thể biết sử dụng thời gian của một buổi học sao cho hợp lý và khoa học nhất. Có thể nói, chiếc trống trường làm nhiệm vụ, luôn bên cạnh, song hành cùng học trò chúng tôi suốt một năm học dài. Chỉ đến những tháng nghỉ hè rong chơi, chiếc trống trường mới thực sự nằm im lìm nghỉ ngơi trên giá.

Gần gũi là thế nhưng cũng cực kì xa xôi. Bởi chúng tôi đã học biết bao nhiêu năm vẫn chưa một lần được chạm vào mặt trống. Mặt trống tròn xoe được làm bằng da trâu hoặc da bò dày. Mặt trống lúc nào cũng trơn nhẵn, bóng láng. Mặt trống được trang trí bởi những miếng giấy màu được cắt theo họa tiết cơ bản của chiếc trống đồng Đông Sơn.

Chúng tôi cũng chưa một lần được chạm vào thân trống lúc nào cũng phình ra như bụng bia của bác hàng xóm cạnh nhà. Thân trống được làm bằng những mảnh gỗ mỏng ghép lại uốn cong, phình ra. Ở giữa thân trống có đai lồi lên để cố định những mảnh gỗ,. Thân trống được sơn màu đỏ gạch sẫm nổi bật. Chưa một lần được chạm vào trống,chỉ đứng xa xa nhìn ngắm nó. Bởi nhà trường quản lý rất chặt, không cho phép học sinh được chạm, nghịch trống. Bởi thế mà học sinh chúng tôi không bao giờ dám chơi xung quanh chiếc trống ấy.

Chiếc trống vừa gần gũi lại xa lạ ấy quả thực rất quen thuộc đối với chúng tôi – thế hệ học sinh. Ngày xa trường, chắc chắn, một trong những kỉ niệm chúng tôi nhớ về chính là hình ảnh chiếc trống trường nằm im lìm trên giá. Tôi yêu lắm, chiếc trống trường thân thương.

Tả cái trống trường em – Mẫu 13

Trường học giống như một ngôi nhà thứ hai của em vậy. Nơi ấy không chỉ có những người thân là bạn bè, thầy cô, từng chiếc bàn từng góc lớp, rồi cặp sách, bút mực,phấn trắng bảng đen. Tất cả những thứ ấy đã làm cho cuộc sống trong ngôi trường hay chính là ngôi nhà thứ hai này thật sự đẹp. Tuy nhiên còn một vật không thể nào không nhắc đến đó là cái trống trường.

Trống trường em giống như chiếc đồng hồ báo thức vậy, nó vang lên mỗi khi vào lớp, sau đó lại vang lên để báo hiệu giờ ra chơi kết thúc. Nó có ý nghĩa rất lớn đối với ngôi trường này. Trống trường to lắm, nó có hình dạng rất kì lạ, ở giữa trống phình to ra như bụng một bà chửa sắp đến ngày đi đẻ. Ở hai đầu thon gọn lại và được bao bọc bởi một lớp da trâu hay da bò gì đó. Điều đặc biệt là nó rất nhẵn và rất màu thâm tím gì đó. Thân to, hai học sinh nối tay nhau mới ôm đủ một vòng quanh trống. Nó được nằm trên chiếc giá đánh trống của nhà trường. Hình bầu trống to to ở giữa có màu vàng hay thêm một ít màu đỏ trông rất đẹp. Thân trống được ghép từ các mảnh gỗ chắc chắn sơn màu đỏ thắm, phình to ở giữa. Chỗ ấy được gọi là bụng trống. Bao quanh bụng là một đai mây bện xoắn vào nhau, lớn bằng ngón tay cái. Nhìn từ xa trống như được mang chiếc thắt lưng giản dị. Trống vốn dĩ được thầy hiệu trưởng đánh một hồi dài để báo hiệu một mùa khai trường nữa lại đến. Đâu đấy âm vang “tiếng trống trường rộn rã làm tan cái nắng hè dịu đi những tiếng ve còn vương trên vòm cây xanh lá”. Làm sao có ai quên được tiếng trống trường khi bắt đầu năm học mới, trống sau bao lâu nghỉ ngơi nó vui sướng như được người ta gõ vào mình. Có lẽ bởi thế nên âm thanh nó vang động rộn rã đến thế. Nhưng bây giờ khi vào năm học thì những tiết học kết thúc được chính bác bảo vệ thay hiệu trưởng gõ vào chiếc trống ấy.

Em thấy yêu nó bởi nó giống như chiếc chuông báo thức. Vui làm sao khi một giờ học mệt mỏi vang lên những tiếng trống ấy làm cho mỗi người học sinh thấy tươi tỉnh hơn khi được ra chơi hay về nhà.

Tả cái trống trường em – Mẫu 14

Là học sinh, chắc hẳn là không ai còn xa lại cái trống trường. Em cũng vậy, từ khi học lớp một đến giờ, em đã rất biết rõ về cái trống trường. Nó gần như là biểu hiện của trường học.

Cái trống có mặt ở trường học của em không biết đã bao nhiêu năm rồi, bác bảo vệ nói nó cũng phải ít nhất là mười hai năm rồi vậy mà nó vẫn còn rất tốt. Trống cao gần bằng cậu học sinh lớp bốn. Thân tròn to và được đặt trên một chiếc kệ gỗ. Ba đứa học sinh nhỏ ôm mới đủ để ôm vòng quanh trống. Hai bề mặt trống là hai lớp da trâu hoặc da bò dày, nhẵn thín màu vàng ngà hơi cũ. Mặt trống nhìn tựa như bề mặt nổi tráng bánh cuốn. Bao quanh mặt trống là hai thanh gỗ dẹp mỏng, sơn viền đỏ vàng, được đóng đinh tre gắn liền với thân trống. Thân trống được ghép những mảnh gỗ chắc chắn, sơn màu đỏ thắm, phình to ở giữa. Chỗ ấy được gọi là bụng trống. Bao quanh bụng trống là một vành đai do hai cây mây bện xoắn vào nhau lớn bằng hai ngón tay cái. Nhìn từ xa trống như được mang chiếc thắt lưng giản dị, dân dã.

Thường lệ, trước giờ vào học, bác bảo vệ cần chiếc dùi trống bằng gỗ dài khoảng cả cánh tay em để nện lên mặt trống. lúc đầu, bác đánh chậm, nhỏ càng về sau nhịp tay bác càng nhanh, càng mạnh và dồn dập. Ấy là lúc trống run lên và phát ra không trung những âm thanh kì lạ:”tùng! tùng! tùng!”

Trống trường chỉ vang lên vào những giờ phút đáng ghi nhớ: bước vào đầu năm học mới, bắt đầu mỗi tiết học, giờ nghỉ giải lao, giờ ra chơi và cả lúc bế giảng. Những lúc đi học trễ, nghe tiếng trống trường dồn dập, em dảo bước nhanh hơn. Có khi đang bí bài. nghe tiếng trống báo hết giờ, em mừng hả hê. Ngược lại, đôi khi đang vui đùa cùng các bạn ở sân trường, trống lại vang lên báo giờ học, ai cũng tiếc rẻ. Một lần hè đến, nghe trống trường bao hiệu bế giảng năm học, lòng chúng em lại xao xuyến bâng khuâng, buồn vui lẫn lộn.

Trống trường thực sự là bạn đồng hành của đời học sinh chúng em. Mai đây, chúng em lớn lên, có đi bất cứ nới đâu trên đất nước song mãi mãi tiếng trống trường vẫn bập bùng lên bao kỉ niệm.

Tả cái trống trường em – Mẫu 15

“Tùng… tùng… tùng” âm thanh rộn rã của tiếng trống phát ra từ đâu đó đã gợi em nhớ đến hình ảnh của cái trống trường em. Nó được đặt trên cái giá gỗ vững chắc, bên hành lang của văn phòng nhà trường.

Đó là một chiếc trống lớn, to gần bằng chiếc lu đựng nước, sơn màu đỏ thắm. Hai mặt trống được làm bằng da trâu, dày và nhẵn bóng, căng rất phẳng phiu. Viền xung quanh mặt trống là một hàng chốt đinh rất chắc chắn. Tang trống là những thanh gỗ mỏng cong, ghép khít và dính chặt với nhau bằng một lớp keo dán chắc. Ngang lưng trống có thắt hai cái đai bằng mây bện, có quang dầu cẩn thận, trông rất oai vệ. Cây dùi dài cỡ bốn tấc, hình tròn, bằng gỗ được đặt ở bên cạnh trống.

Tiếng trống thật oai nghiêm. Nó có sức mạnh thúc giục chúng em nhanh chân đến lớp. Giờ chơi, tiếng trống như rộn rã reo vui, nó mời gọi chúng em ra sân nô đùa thỏa thích, nó như nhắc nhở chúng em tham gia tập thể dục nhịp nhàng. Đến giờ tan học, tiếng trống ngân vang một điệu khác, giòn hơn, hấp dẫn hơn.

Mỏi khi nghe tiếng trống, ai nấy đều trở nên nghiêm trang. Tiếng trống ấy có lúc như âm vang tiếng trống trận oai hùng của cha ông thuở nào, có lúc lại tưng bừng, rộn rã như tiếng trống hội mùa, giỗ tổ nơi làng quê. Tiếng trống như nhắc nhở thầy trò dạy tốt, học tốt. Theo tiếng trống ấy, chúng em bước vào năm học mới. Theo tiếng trống ấy, chúng em bước vào mùa hè vui chơi thoải mái.

Suốt những năm học, bác trống luôn là người bạn thân thiết của chúng em. Hè đã đến, xin tạm chia tay với bác trống thân yêu. Mấy tháng hè, chắc bác rất buồn bã vì phải nằm im trên giá, ngắm nhìn sân trường vắng lặng với những xác phượng đỏ rơi trên thảm cỏ xanh. Khi còn đang học thì chỉ mong hè đến, nhưng hè tới, mới nghỉ vài ba bữa, chúng em lại mong chóng đến ngày được gặp bác trống, nghe cái giọng trầm ấm quen thuộc của bác và gặp lại đông đủ thầy bạn, vui biết bao nhiêu.

Tả cái trống trường em – Mẫu 16

Cái trống có mặt ở trường em không biết đã bao năm rồi; bác bảo vệ ở trường ít nhất đã làm mười hai năm, thế mà trống vẫn còn tốt. Trống cao gần bằng cậu học trò lớp bốn. Trống khum khum hình bầu dục, hai đầu thon lại, thân to, ba học sinh nối tay nhau mới ôm đủ vòng quanh trống.

Hai bề mặt trống là hai lớp da trâu hoặc bò dày, nhẵn thín màu vàng ngà hơi cũ. Mặt trống nhìn tựa như bề mặt nồi tráng bánh cuốn của bà Hai cạnh nhà em. Bao quanh mặt trống là thanh gỗ dẹt mỏng, sơn viên đỏ vàng, được đóng đinh tre gắn liền với thân trống.

Advertisement

Thân trống được ghép bằng những mảnh gỗ chắc chắn, sơn màu đỏ thẫm, phình to ở giữa. Chỗ ấy được gọi là bụng trống. Bao quanh bụng là một vành đai do hai cây mây bệnh xoắn vào nhau lớn bằng ngón tay cái. Nhìn từ xa trống như được mang chiếc thắt lưng giản dị, dân dã.

Thường lệ, trước giờ vào học, bác bảo vệ cầm chiếc dùi trống bằng gỗ dài bằng cả cánh tay em để nện lên mặt trống. Lúc đầu bác đánh chậm, nhỏ, càng về sau nhịp tay bác càng nhanh, càng mạnh và dồn dập. Ấy là lúc trống rung lên và toả vào không trung những âm thanh kỳ lạ: Tùng! Tùng! Tùng!

Trống trường chỉ vang lên vào những giờ phút đáng ghi nhớ: bước vào năm học, bắt đầu mỗi tiết học, giờ nghỉ học, giờ ra chơi, giờ ra về và lúc bế giảng. Những lúc đi học trễ, nghe tiếng trống trường dồn dập, em rảo bước nhanh hơn. Có khi đang bí bài, nghe trống báo hết tiết học, em mừng vui hể hả. Ngược lại, đôi khi đang nhảy hả hê, trống lại báo hết giờ chơi, ai nấy đều tiếc rẻ. Mỗi lần hè đến, nghe trống trường báo hiệu bế giảng năm học, lòng chúng em xao xuyến bâng khuâng, buồn vui lẫn lộn.

Trống trường thật sự là bạn đồng hành của đời học sinh chúng em. Mai đây, chúng em lớn lên, có thể đi đến bất cứ nơi nào trên Tổ quốc song mãi mãi tiếng trống trường vẫn bập bùng trong kỷ niệm.

Tả cái trống trường em – Mẫu 17

Chắc hẳn, cho tới bây giờ, ai ai cũng vẫn nhớ những vần thơ này về bác trống trường. Bác trống trường tôi ngày nào cũng cất vang những tiếng “tùng…tùng…tùng” giục giã học sinh vào lớp.

Mỗi hè, tôi lại nhớ tiếng trống rộn vang kia đến lạ. Dường như, thanh âm “tùng…tùng…tùng…” của trống đã trở thành bản nhạc chẳng thể thiếu trong đời mỗi học sinh. Tôi hi vọng, bác trống trường lúc nào cũng khỏe mạnh để ca những hồi trống vang lừng.

Tả cái trống trường em – Mẫu 18

Đối với một người học sinh, tiếng trống trường luôn là một âm thanh quen thuộc. Tiếng trống báo hiệu thời gian giải lao đã đến. Sân trường đang vắng lặng không một bóng học sinh, chỉ có những chú chim nhỏ đang bay nhảy khắp nơi. Bỗng nhiên “tùng, tùng, tùng” – âm thanh ấy kéo lên vang vọng khắp sân trường khiến cho mấy chú chim nhỏ giật mình bay vọt. Không đầy một phút sau, trong các lớp, học sinh chạy ùa ra ngoài khiến sân trường đang im ắng bỗng nhiên trở nên vui nhộn và nô nức tiếng cười. Chiếc trống thì lại nằm im ngắm nhìn những cô cậu học sinh thỏa sức vui đùa. Nhưng trong tâm trí mỗi học sinh, thì không ai lại không quý chiếc trống trường, một chiếc trống thân thuộc và luôn gắn bó trong suốt những tháng ngày học tại trường.

Chiếc trống của trường em đặt tại ngay đầu dãy nhà mà em đang học. Mỗi khi đi vào lớp em đều đi qua chiếc trống, nên nó dường như trở nên rất thân thuộc với em. Thân trống hình trụ, mặt trống hình tròn, trên đó được đóng bằng một lớp da trâu rất dày để có thể tạo ra âm vang mỗi khi đánh trống. Thân trống được sơn bằng một lớp sơn đỏ tươi, mặt trống được phủ bằng lớp da trâu có màu vàng. Trống có hai đầu của một vỏ hình trụ. Trống có thể cao bằng một em học sinh lớp Một, thân hình thì căng tròn. Chân trống được thiết kế vững chắc để trống có thể đặt lên trên mà không sợ bị đổ. Bên cạnh thân trống là dùi trống. Dùi trống là một thanh gỗ được mài tròn, và đầu dùi được bọc một lớp vải màu đỏ để khi đánh trống có thể tạo ra độ rung và tiếng vang trong thân trống.

Xung quanh thân trống là lớp viền được đóng đinh liên tiếp nhau rất chắc chắn để có thể cố định vị trí của tấm da trâu, không để tấm da có thể xê dịch hay bung ra được. Mỗi khi sắp tới giờ vào lớp và bác bảo vệ lại đi đến và cầm chiếc dùi gõ vào trống để báo hiệu cho học sinh vào lớp tiếp tục học tập.

Em rất yêu quý chiếc trống trường của em, nó luôn là một “thành viên” không thể thiếu của nhà trường và của mỗi học sinh khi cắp sách đến trường.

Tả cái trống trường em – Mẫu 19

“Tùng…tùng…tùng”. Đó chính là âm thanh quen thuộc của cái trống trường em.

Cái trống được đặt ngay ngắn trên một cái giá vô cùng vững chắc, ngay tại hành lang của văn phòng nhà trường. Cái trống được làm bằng da trâu, dày và nhẵn bóng vô cùng phẳng phiu. Lớp bên ngoài của trống được sơn một lớp sơn màu đỏ. Hai viền xung quanh hai mặt trống được chốt đinh vô cùng chắc chắn. Tang trống được tạo nên bởi những thanh gỗ mỏng, cong khép kín lại với nhau bằng một lớp keo vô cùng bền chắc. Ngang lưng trống có thắt hai cái đai được bện bằng mây, có quang dầu trông vô cùng oai vệ. Dùi trống được làm bằng gỗ dài khoảng ba mươi cen – ti – mét. Phần đầu dùi hình tròn, phần cán cầm thon dài.

Tiếng trống dường như trở thành một phần không thể thiếu đối với chúng em. Giờ ra chơi, tiếng trống “ tùng…tùng…tùng” vang lên rộn rã reo vui như mời gọi chúng em hãy mau ra sân để vui đùa thỏa thích, giải lao sau những giờ học tập căng thẳng. Đến khi kết thúc buổi học, tiếng trống giòn giã hơn thành một hồi dài như muốn nói với chúng em hãy cất sách vở để chuẩn bị ra về. Vào những ngày khai giảng, tiếng trống lại trở nên vô cùng đặc biệt. Hồi trống vang lên báo hiệu một năm học mới đã bắt đầu. Ai ai cũng nghiêm trang lắng nghe từng nhịp trống vang lên. Nó như một lời nhắc nhở thầy cô hãy dạy tốt hơn nữa, các em học sinh hãy chăm chỉ hơn nữa để đạt những thành tích cao trong công tác giảng dạy. Mùa hè đến, khi tiếng ve kêu râm ran, chúng em phải chia tay mái trường thân yêu, trống nằm im lìm trên giá, ngắm nhìn sân trường vắng lặng thắm đỏ màu hoa phượng.

Em rất yêu quý cái trống trường. Nó luôn là một người bạn thân thiết của em trong suốt những năm học qua.

Tập Làm Văn Lớp 5: Tả Một Loại Hoa Mà Em Thích Nhất Dàn Ý & 89 Bài Văn Tả Hoa Lớp 5 Hay Nhất

Với 89 bài văn Tả cây hoa Trạng Nguyên, tả cây hoa đồng tiền, tả hoa hồng, tả hoa ly, tả hoa phong lan, tả hoa đào, tả hoa mai, tả hoa nhài… các em sẽ có thêm nhiều vốn từ, để hoàn thiện bài văn cho riêng mình. Mỗi loài hoa mang một vẻ đẹp riêng, khi miêu tả các em cần quan sát kỹ, rồi tả bao quát, chi tiết từng bộ phận của cây.

Ở trong nhà ông bà em có rất nhiều loại cây đẹp mang nhiều sắc đẹp khác nhau như: cây phong lan, cây hoa loa kèn, cây hoa mười giờ. Nhưng em thích nhất là cây Trạng Nguyên.

Dáng cây Trạng Nguyên thì không cao, những chiếc lá thì màu xanh lục, sờ vào rất mềm mại. Trên những chiếc lá xanh biếc ấy, là biết bao nhiêu bông hoa đỏ thắm nở rực rỡ. Từng cô ong, chú bướm bay đến đậu trên hoa. Những ánh nắng le lói rọi vào cây Trạng Nguyên, gió thổi nhẹ đong đưa những lá cây. Cây Trạng Nguyên được bà em và ông em trồng ở một khoảng vườn có nhiều cây xanh bao quanh, chính vì thế cây lúc nào cũng xanh tốt và tươi mơn mởn. Lúc đầu, khi mới mua cây về, nó mới nhỏ bằng ngón tay trỏ, mà giờ đã to bằng một nửa bắp chân của em.

Cây Trạng Nguyên góp phần làm giảm ô nhiễm không khí, làm đẹp thêm cảnh sắc thiên nhiên. Em rất yêu quý cây Trạng Nguyên và em sẽ cố gắng chăm sóc cây thật tốt.

Loài hoa nào cũng đẹp, loài nào cũng duyên dáng và cũng có những ý nghĩa riêng cho mình. Nhưng em vẫn thích hoa đồng tiền nhất và nhà em cũng có 1 cây như vậy.

Hoa Đồng Tiền hay còn được gọi là cây Cúc Đồng Tiền. Thuộc họ thực vật nhà Cúc. Cây có nguồn gốc từ Châu Á, Châu Phi, Nam Mỹ. Đồng Tiền là cây thân thảo, có thân và rễ nằm dưới mặt đất. Lá cây màu xanh, mép lá có hình răng cưa hoặc lượn sóng. Mặt trên của lá bóng, mặt dưới có lớp lông mỏng.

Hoa Đồng Tiền to, mọc đơn, cuống hoa hình trụ dài và to bằng đầu đũa. Mỗi bông hoa miêu tả dễ hiểu là gồm 3 lớp, Lớp ngoài cùng gồm nhiều cành hình bầu dục xếp chồng theo từng lớp ôm lấy lớp 2 là những cánh hoa nhỏ hơn rồi đến bầu nhị, trông rất đẹp mắt. Hoa Đồng Tiền có rất nhiều màu sắc như vàng, đỏ, tím hồng, trắng hoặc pha trộn giữa các màu. Cây có sức sống khỏe, đẻ nhánh nhiều, sinh trưởng khá nhanh. Cây chịu hạn và chịu úng kém.

Hoa Đồng Tiền nói chung đều mang một ý nghĩa may mắn, hạnh phúc, giàu sang. Nhưng mỗi màu hoa lại thể hiện ý nghĩa, điều diệu kỳ riêng. Hoa Đồng Tiền trắng mang vẻ đẹp trong trắng, thuần khiết. Hoa Đồng Tiền vàng mang ý nghĩa tài lộc. Hoa Đồng Tiền hồng thể hiện vẻ đẹp nhẹ nhàng. Hoa Đồng Tiền đỏ thể hiện sự may mắn, hạnh phúc. Hoa Đồng Tiền màu tím hồng thể hiện sự son sắt, thủy chung. Hoa đẹp nở quanh năm nên cây thích hợp trồng làm cây công trình cảnh quan, tiểu cảnh sân vườn, thiết kế các công trình hòn non bộ. Cây hay được trồng đơn lẻ hay thành cụm, thảm trong công viên, bồn hoa công cộng, khu đô thị, sân vườn,… Cây góp phần tô điểm sắc màu cho không gian xung quanh. Ngắm nhìn những hoa nở rộ khoe sắc cùng nhau đung đưa trong gió sẽ mang lại cảm giác tươi vui, dễ chịu đem bạn đến gần thiên nhiên hơn.

Ngoài giờ đi làm, ba em lúi húi chăm sóc mấy cây hoa. Em cũng lăng xăng giúp ba tưới nước hoặc lấy dụng cụ cho ba. Có mấy cây đồng tiền, góc cây cảnh của ba tươi hẳn lên. Ngắm hoa em thấy sảng khoái và thư thái vô cùng. Đồng tiền làm tươi thêm cảnh sắc sân nhà. Không gian thoang thoảng hương thơm của hoa làm dịu bớt không khí bụi bặm, tù túng của phố thị. Hoa đồng tiền tươi rất lâu, em rất thích hoa đồng tiền là vậy.

Nhà bà ngoại em làm nghề trồng hoa, trong các vườn hoa tranh nhau đua sắc thì em như ấn tượng nhất với vườn hoa ly của ngoại.

Cây hoa ly được biết đến là loài cây thân thảo lâu năm. Khi quan sát em thấy được rằng, chính phần nằm dưới mặt đất gồm thân vảy, rễ. Phần trên mặt đất gồm có Lá, thân và mầm hạt. Thân vảy (củ giống) của hoa ly cũng chính là phần phình to của thân tạo thành, thế rồi ngay cả trên đĩa thân vảy có vài chục vảy hợp lại.

Trong vườn hoa ly của ngoại cũng được chia ra rất nhiều màu hoa ly khác nhau có khóm hoa hồng hồng có khóm hoa lại vàng nhạt và em như nhận thấy được màu sắc thân vảy thay đổi tùy theo loài và các giống khác nhau nữa.

Thế rồi em như thấy được chiều cao cây quyết định bởi số lá và chiều dài đốt. Và số lá lại chịu ảnh hưởng chất lượng của củ giống, điều kiện ngoại cảnh và thời gian xử lý lạnh củ giống. Một điểm đáng chú ý nữa có thể nói ra ở đây đó chính là bộ rễ cây hoa thì chính những số mầm lá đã được cố định trước khi trồng. Có lẽ chính vì vậy chiều cao cây vẫn chủ yếu được quyết định bởi chiều dài đốt.

Dễ dàng có thể nhận thấy được chính hình dáng hoa là căn cứ chủ yếu để phân loại. Và hoa cũng có rất nhiều màu sắc đẹp mắt giúp cho người mua có thể tùy theo sở thích của mình mà có thể được chọn lựa. Hoa ly lại có hương thơm đậm đà, hoa cắt có độ bền khoảng 6 – 10 ngày nữa, thật là tuyệt vời. Bà em còn nói rằng nếu như muốn chơi hoa ly lâu hơn thì cháu hãy ngắt những chiếc nhụy hoa đi để hoa tươi lâu hơn.

Em rất thích hoa ly nên thông thường em vẫn cứ hay sang nhà ngoại để có thể phụ giúp ngoại chăm sóc cho những cây hoa ly nhanh lớn. Em sẽ cố gắng học tập tốt để có thể thường xuyên được mẹ cho về nhà ngoại chơi và để được ngắm nhìn những bông hoa ly đủ màu sắc.

Bốn mùa xuân hạ thu đông, mùa nào cũng vẻ đẹp riêng, mùa hè đến với những hàng cây xanh rộn vang tiếng ve cùng những đóa hoa phượng rực lửa, mùa xuân về với cành đào, cành mai xinh đẹp bắt mắt. Mỗi loài hoa đều mang một phong thái một màu sắc một hương thơm riêng nhưng có lẽ loài hoa em yêu thích nhất lại là hoa hồng.

Hoa hồng từ lâu vốn đã được mệnh danh nàng công chúa kiêu kì với vẻ đẹp quý phái, kiêu sa toát ra từ bộ váy hồng lộng lẫy của nàng. Hoa hồng có nhiều loại: hoa hồng nhung, hoa hồng bạch, hoa hồng tỷ – muội, hoa hồng đen,… nhưng loại nào cũng mang màu sắc cao quý, xinh đẹp giống như những tiểu thư đài các.

Hoa hồng có rất nhiều cánh, cánh hoa mềm, mịn, nhẹ như lông vũ. Nhụy hoa màu vàng tươi bắt mắt được bao bọc bởi những cánh hoa hồng. Bông hồng khi chưa nở sẽ khum khum giống như chiếc cốc uống trà vậy, còn khi hoa nở thì chúng sẽ xòe to ra như muốn cho cả thế giới biết đến vẻ đẹp của mình. Trên thân hoa là những chiếc gai nhọn như những chàng lính ngự lâm bảo vệ nàng công chúa yêu kiều. Hoa hồng đẹp là vậy nhưng ai không biết và không cẩn thận khi chạm vào sẽ bị những chiếc gai nhọn tấn công và gây thương tích.

Hoa hồng phân bố ở rất nhiều vùng miền với khí hậu khác nhau, nóng ẩm ấm áp là đa số nhưng có một số loại hoa hồng có thể sống được trong điều kiện khắc nghiệt như hoa hồng đen hoặc hoa hồng tuyết. Hoa hồng bắt nguồn từ Ả – Rập Xê – Út xa xôi, sau đó lan ra các nước trong đó có châu u, châu Á và rất nhiều nước trên thế giới.

Hoa hồng được rất nhiều người yêu thích bởi vẻ đẹp cùng mùi hương nồng nàn, cũng bởi hoa hồng có rất nhiều tác dụng. Ví như hoa hồng bạch được coi là một loại dược liệu rất tốt, nó có thể giảm ho và giúp cho chúng ta dễ ngủ, ngoài ra còn rất nhiều tác dụng khác của hoa hồng mà chúng ta có thể sử dụng. Tết đến xuân về ngoài những cành hoa đào, hoa mai – biểu tượng của ngày tết, vẫn có rất nhiều người muốn mua một bông hồng để chơi Tết, đặc biệt là giới trẻ hiện nay lại càng ưa chuộng những nàng công chúa kiêu kì ấy. Hè về, hoa hồng lại càng thêm kiều diễm dưới ánh nắng mặt trời và sau mỗi trận mưa rào trắng xóa chợt đến rồi chợt đi, bộ cánh hồng thắm của các nàng lại được dát thêm một lớp pha lê tinh xảo. Nàng tiên mùa hạ tinh nghịch rời đi là lúc nàng tiên mùa thu dịu dàng hiền thục bước đến mang theo ánh nắng vàng ngọt ngào như mật ong cùng bầu trời xanh trong, cao vời vợi. Những nàng tiểu thư hoa hồng đã không còn được xinh đẹp như khi mùa hạ đến hay khi mùa xuân về nữa mà những chiếc lá từ từ chuyển sang màu vàng úa, rồi khi những cơn gió bấc tràn về với cái lạnh cắt da cắt thịt thì các bông hoa hồng cũng chẳng thể chống chọi lại với thời tiết khắc nghiệt mà héo tàn.

Ở những nước châu u có một loại hoa hồng có thể chịu được những trận bão tuyết vùi dập mà vẫn có thể kiêu hãnh nở hoa, hay ở những sa mạc nóng bỏng cũng có loại hoa chịu được cái nóng khắc nghiệt. Hoa hồng cũng có thể dùng để làm vật trang trí trong nhà, có thể cắm vào bình thủy tinh cùng những loại hoa khác để ở bàn uống nước hoặc bàn phòng khách đều tôn lên vẻ kiêu sa quý phái của những nàng tiểu thư hoa hồng. Nhưng cũng có thể cắm hoa hồng vào các giỏ nhỏ treo trên tường trông cũng rất thanh lịch và tạo cho chúng ta cảm giác thoải mái khi bước vào. Ở vườn nhà em cũng có trồng một vài khóm hoa hồng, ngày nào em cũng ra vườn ngắm nhìn những bông hoa xinh đẹp ấy, hoa hồng đẹp là vậy nhưng để chăm sóc được hoa không phải là một điều dễ dàng. Hoa hồng rất kén người chăm, người nào muốn chăm sóc được hoa hồng chắc chắn phải có sự kiên nhẫn rất lớn bởi hoa hồng rất dễ chết.

Em thấy hoa hồng rất đẹp và cũng là biểu tượng cho một tình yêu nồng nàn, thắm thiết. Em yêu hoa hồng rất nhiều và luôn muốn nhìn thấy những bông hoa xinh đẹp ấy nở đỏ thắm.

Tuổi nhỏ chúng mình ai mà chẳng thích hoa. Bạn thì thích hoa mai, người thích hoa hướng dương, cẩm chướng,… Riêng tôi, hoa đào là loài hoa tôi yêu thích nhất, cũng bởi nó gắn bó với gia đình từ lâu.

Thân đào uyển chuyển, có nhiều cành uốn lượn. Xuân đến, những lộc non nhú lên từ những thân cành. Nụ đào chúm chím e ấp trong “những ngày giáp Tết. Rồi nụ lớn dần, nở hoa đón Tết cùng các loài hoa khác. Hoa đào màu hồng nhạt, có năm cánh mịn màng xếp đều quanh các nhị vàng tươi ở giữa. Hoa đào nở hàng loạt trong ngày Tết, nhìn lên cành đào chỉ thấy hoa là hoa. Tất cả các nụ lần lượt nở rộ để cùng bầu bạn làm nên một mùa xuân mới. Đào trổ hoa, sắc hồng một góc sân nhà tôi trong ba ngày Tết. Nhìn cây đào, lòng tôi bỗng ấm áp lạ thường. Ngày Tết đi qua, hoa vãn dần, lá non nhú lên. Lá đào mỏng manh, hao hao giống lá mai nhưng lá đào thon và dài hơn một chút. Lá lớn nhanh, cùng thân cành làm nhiệm vụ của mình. Thỉnh thoảng, những chú chim sâu nhảy nhót trên cây, lích rích trong vòm lá xanh mơn mởn ấy, dường như chim cũng muốn làm một việc gì đó giúp ích cho người, bảo vệ cây đào không bị bệnh bởi những con sâu quái ác.

Cây đào tượng trưng cho sự yên bình, hạnh phúc, đem lại vẻ đẹp cho sân nhà, đem lại bầu không khí trong lành, đầm ấm. Tôi yêu nó biết bao.

Càng yêu hoa đào bao nhiêu tôi càng yêu mùa xuân bấy nhiêu. Đó là mùa xuân của đất nước, mùa xuân của gia đình và mùa xuân của tuổi thơ đang hướng tới tương lai.

Trong những cây hoa được trang trí trong ngày tết em thích nhất đó là hình ảnh cây hoa mai, cây hoa mai được trang trí và trồng chủ yếu ở vùng Nam Bộ.

Hoa mai là loại cây được trồng chủ yếu trong miền Nam, đây là cây hoa được dùng để trang trí trong ngày lễ tết trong đó, nó có màu vàng, mỗi cánh hoa rất mảnh nhụy của nó cũng có màu vàng, mỗi cành đều có rất nhiều nhụy và hình ảnh của hoa nhẹ nhàng và mang một vẻ đẹp dịu dàng không chói lóa, hình ảnh của hoa mai đã thấm sâu trong tim những người dân miền nam và ngày nay nó rộng rãi hơn, không chỉ ở miền nam mà miền bắc cũng thấy xuất hiện và được dùng để trang trí trong nhà.

Hoa mai có màu vàng, thân có màu nâu, nó được dùng chủ yếu trong ngày tết nguyên đán, những hình ảnh của hoa mai mang một nét đẹp riêng biệt, những hình ảnh sắc nét của hoa mai đã tạo nên cho nó một vẻ đẹp riêng biệt, lá của cây mai sắc nhọn và có màu xanh, những chùm hoa mai vào ngày tết tạo nên một sức sống mới, nó nở rộ lên trong vườn và mang một vẻ đẹp bình dị nhẹ nhàng. Hình ảnh hoa mai làm cho mỗi chúng ta thấy đậm đà trong hương vị ngày tết, thân của cây mai to và có nhiều cành, nó có thể được đánh để trồng thành chậu và trang trí trước nhà.

Hình ảnh hoa mai đã làm cho chúng ta cảm thấy ấm cúng trong hương vị ngày tết, ngày tết là ngày của cả gia đình đoàn tụ chính vì vậy có hương vị và sắc hương của hoa mai làm cho nó thêm đậm đà và có vẻ hấp dẫn mạnh mẽ hơn, những hình ảnh đó cũng làm cho cây mai nhẹ nhàng và thanh thoát, hình ảnh của hoa mai mang vẻ đẹp chất phác mộc mạc và cô cùng bình dị, những hình ảnh đó tạo nên những nét riêng biệt và vô cùng ý nghĩa, nó mang đặc trưng riêng và sâu sắc, trong vườn mai có rất nhiều những con chim cánh bướm bay lượn trong trong đó, hình ảnh của nó làm cho chúng ta thấy được vẻ đẹp dịu dàng và những nét chất phác trong nó, hình ảnh của nó đã in đậm trong tâm trí của mỗi con người, hình ảnh mang những đặc trưng riêng biệt.

Em rất thích hình ảnh cành hoa mai bởi nó mang một nét đẹp dịu dàng và chất phác, của vẻ đẹp quê hương, đậm đà bản sắc dân tộc.

Chưa có mùa xuân nào vườn hoa nhà em lại nở nhiều bông như mùa xuân năm nay. Hình như chúng đua nhau thi tài khoe sắc, xem ai đón xuân đúng ngày đúng tháng theo dự kiến của cô chủ nhà. Vừa mới hai mươi sáu, hai mươi bảy Tết, chúng đã rục rịch hé nở những cánh hoa đầu tiên dưới nắng xuân hồng. Nào hồng, nào huệ, nào cúc, lay ơn, thược dược… loài nào cũng đẹp, cũng xinh, nhưng em thích nhất vẫn là loài cúc trắng.

Ai cũng nghĩ bông cúc thì phải có màu vàng. Đúng như thế. Song chỉ có vậy, hóa ra loài cúc đơn điệu về màu sắc thế ư? Không! Vườn nhà em có loài cúc trắng. Nó không chỉ nở về mùa thu không thôi mà suốt quanh năm, cúc trắng vườn em cứ đơm bông khoe sắc với trời đất, vẫn nở nụ cười chúm chím lúc rạng đông rồi cười tươi một cách hồn nhiên đón nắng mai vàng khi ông mặt trời lên cao rực rỡ.

Cũng giống hệt như hoa cúc vàng, vẻ đẹp của cúc trắng chẳng kém phần lộng lẫy, lại còn thêm vẻ trinh trắng kiêu sa hơn cúc vàng một bậc. Cũng những cánh hoa nhỏ li ti, cũng hương thơm thoang thoảng dịu dàng, vậy mà em thích nó hơn nhiều hoa cúc vàng đấy! Cúc mọc thành từng khóm, thân cây chi chít, chen chúc lẫn nhau như muốn đứng tựa vào nhau bởi thân mềm mảnh mai như cành liễu. Lá mọc thẳng từng chùm xòe ra như những bàn tay. Hình lá nhỏ, cong mềm mại, mọc so le nhưng rất dày. Vì thế nhìn khóm cúc tưởng như nó xòe lan ra mặt đất như loài thân có dây. Lá cúc xanh quanh năm, một màu xanh dìu dịu. Còn bông thì nở theo từng tháng, mỗi đợt đến gần nửa tháng hoa mới tàn. Vài ngày sau đã bắt đầu điểm nụ. Có lẽ quanh năm dường như lúc nào cũng thấy bông có ở đầu cành. Dù nắng hạ mưa đông, tiết trời thay đổi, cúc vẫn không quên nở hoa và cũng không vì thế mà kém cả hương sắc. Lúc nào hoa cũng tròn xoe, trắng muốt, kiêu hãnh xếp đặt cánh bao quanh nhụy. Và lúc nào cũng được ong bướm bầu bạn đông vui.

Cây cúc trắng không gợi nhớ mùa thu như cúc vàng, mùa xuân như vạn thọ, mai, đào. Nó là một loài hoa tứ quý, luôn trang điểm cho đời thêm đẹp thêm vui. Có thể từ đặc điểm có tính riêng biệt này mà làm cho em yêu loài hoa này nhất.

Trong vườn nhà tôi có rất nhiều loại hoa do ba tôi trồng: hoa lan, hoa hồng, hoa huệ, hoa đồng tiền, hoa cúc,… nhưng loài hoa tôi yêu thích nhất là hoa hướng dương. Những bông hoa hướng dương nở xòe to rộng như cái đĩa hướng về phía mặt trời.

Hướng dương thuộc loại cây thân mềm. Thân cân chỉ cao khoảng một mét thôi. Còn lá cây thì trông lại rất to như những chiếc tai voi đang phe phẩy để hứng nắng gió. Lá hoa thường có màu xanh và thường càng về cuối gốc cây lá càng có màu xanh đậm, trên mép lá có răng cưa như muốn bảo vệ những bông hoa xinh đẹp của mình. Khi nhìn hoa hướng dương, bạn sẽ thấy thật rực rỡ, như những ông mặt trời đang chào đón mình. Bông hướng dương vừa to lại vừa nặng. Nó như những chiếc đĩa tròn đang ngự trên cành cây vậy, ở giữa hoa chính lạ nhụy hoa, xung quanh là những cánh hoa được xếp đều nhau. Những cành nhỏ luôn chìa ra đón nắng mới, mỗi cành đều có một bông hoa nhỏ, nhưng chúng lúc nào cũng trông thật tươi mới dưới ánh mặt trời sớm mai làm tôn thêm nét đẹp rực rỡ và quý phái cho bông hoa hướng dương. Những ánh nắng vàng ruộm chiếu rọi xuống khu vườn nhà, những bông hướng dương nở rộ rồi héo tàn, nhưng rồi lại vươn lên mạnh mẽ khi đón nhận ánh nắng sớm mai của ngày mới.

Hoa hướng dương thật là đẹp, và thật quí phái. hướng dương làm tăng vẻ đẹp cho sân nhà, ngoài ra hoa còn tượng trưng cho một khát vọng vươn cao, vươn tới ánh sáng chân lí, sự sống, sức vươn lên để vươn tới cái đẹp của cuộc đời.

Chính vì vậy, tôi lại càng yêu thích loài hoa này. Hướng dương thật ý nghĩa với cuộc đời của mỗi người. Tôi mong cho mọi người có thể sống như loài hoa hướng dương: luôn vươn tới ánh sáng chân lý ấy để hoàn thiện trở nên rực rỡ.

Ba em là một người say mê cây cảnh. Trước sân nhà, ba dành hẳn một góc sân để bày biện chậu cảnh, có chậu toàn lá có sắc đỏ, có chậu xanh mướt, lá xếp từng tầng xòe như cánh sao biển. Phía trên cao, áp sát tường là mấy giò phong lan. Trong số đó, em thích nhất là giò phong lan màu trạng.

Cây hoa được trồng trong chậu đất có những lỗ tròn và treo lên giàn nhờ quai thao làm bằng dây thép. Thân cây to bằng hai ngón tay em, cao độ hơn một gang tay, màu xanh thẫm. Lá hoa phong lan thuôn dài, mọc đối xứng nhau trên thân cây. Chậu phong lan cỏ ba thân cây như thế nhưng chỉ có hai nhánh ra hoa. Từ chính giữa thân, một nhánh hoa to bằng đầu đũa, đâm thẳng lên cao. Mỗi nhánh này có năm sáu cái hoa lớn bé đang xòe cánh trắng muốt, phô nhụy hoa màu xanh cốm. Cánh hoa phong lan tròn, thon ở phần đài hoa, các cánh hoa chụm lại, ôm lấy phần nhụy hoa vươn thẳng ra ngoài. Nhụy hoa phong lan khá đặc biệt, nhụy có hình dạng hơi giống mầm giá đỗ, được đỡ bởi một cánh hoa bé xíu, tròn bằng móng tay màu tím than, nằm bên trong cánh hoa trắng. Trông nụ hoa thật kiều diễm, nổi bật giữa khu vườn. Hoa phong lan lâu tàn, hoa nở đã hai tuần mà còn tươi hơn hớn. Đó là nhờ ba em chăm tưới nước, bón phân cho hoa. Hoa phong lan có mùi thơm nhẹ, thoang thoảng hương mật ong và hương quả dứa. Hương hoa quyến rũ lũ ong bướm đến. Cánh bướm dập dềnh bên cánh hoa đẹp như tranh vẽ. Phong lan trồng trong chậu lót xơ dừa và than củi, chỉ một ít xơ dừa và vụn than củi là đủ cho cây tươi tốt. Ngoài giờ đi làm, ba em lúi húi chăm sóc mấy cây hoa. Em cũng lăng xăng giúp ba tưới nước hoặc lây dụng cụ cho ba. Có mấy giỏ phong lan, góc cây cảnh của ba tươi hẳn lên. Ngắm hoa em thấy sảng khoái và thư thái vô cùng.

Giỏ phong lan làm tươi thêm cảnh sắc sân nhà. Không gian thoang thoảng hương thơm của hoa làm dịu bớt không khí bụi bặm, tù túng của phố thị. Hoa phong lan tươi rất lâu, em rất thích hoa phong lan là vậy.

Bố em là người rất thích hoa, nên bố em trồng rất nhiều loài hoa. Hoa hồng thì rực rỡ kiêu sa. Hoa giấy nở tưng bừng như xác pháo… Nhưng em thấy đẹp và lộng lẫy hơn cả vẫn là hoa sen ở chiếc ao góc vườn nhà em.

Chà! Hoa sen thật đẹp! Mới đầu xuân, những mầm sen nhỏ ngoi trên mặt nước như những mũi tên. Chỉ mấy hôm, có nắng hồng và mưa nhẹ. Lá sen nở bung ra như những cái mẹt của bà bán gạo, xếp kín cả mặt ao. Mấy chú ếch con nhảy nhót trên đó mà đùa nghịch. Chú ta cứ nghĩ có lẽ vương quốc của mình là đây. Mưa. Những giọt nước như ngọc lăn tròn trên những phiến lá rộng. Gió đưa đẩy những ra sen lay động bồng bềnh trên mặt ao. Sen lớn dần. Thân sen to như ngón tay của em. Xù xì những chiếc gai nhỏ màu nâu, xanh non như lá mạ. Chỉ đầu hè, những nụ sen bắt đầu nhú dần. Nụ sen như những mũi tên đồng nhọn hướng lên trời cao. Rồi sen nở. Sen nở hồng cả mặt ao. Những nụ sen to như hai bàn tay em chụm lại rung rung trong gió. Đẹp nhất khi nở thì cánh xòe ra rất to y như một cái bát ô tô. Mặt nước trong, in hình những bông hoa trông thật đẹp. Thấy chú cá rô đi dạo quanh bông sen, ngắm nhìn có vẻ thích thú. Vài chú chuồn chuồn ớt bay lượn khắp mặt nước đậu vào những cánh lá sen hồng mỏng. Hương sen ngào ngạt quyện với hương cau hương bưởi, theo gió ngan ngát cả xóm em. Khi nở nụ hoa còn chúm chím, e ấp vậy mà chỉ qua một đêm sen đã nở ra lộng lẫy giống như chiếc váy của một nàng công chúa. Cánh sen mịn màng hồng thắm gọi các chú ong đã đến thăm hoa. Đài hoa to màu xanh lá lốm đốm lên vài chấm nhỏ màu xanh đậm hơn.

Hoa sen tuy không có màu sắc sặc sỡ nhưng nó lại có một vẻ đẹp quyến rũ và rất tao nhã. Vừa rồi bố em đã hái mấy bông để cắm vào lọ. Đặt bàn ở phòng khách, phòng khách rực rỡ hẳn lên. Bình sen được mẹ em cắm rất đều và đẹp. Mùi hương của sen dịu dàng, nhè nhẹ tỏa khắp gian phòng. Nhụy của sen có thể ăn được khi già. Nấu chè sen thi ngon tuyệt. Mùi mứt sen vị ngọt ngọt bùi bùi mẹ không quên làm trong những ngày tết. Còn ông em có thú cho trà vào nhụy để ướp. Trà nhụy hoa thơm lừng đậm đà.

Em rất thích hoa sen. Em thấy hoa sen không những đẹp mà còn có rất nhiều công dụng. Hoa sen như một nét đẹp truyền thống tượng trưng cho sự bình yên, trong lành của làng quê em.

Trường mẫu giáo em từng học có một giàn hoa giấy rất đẹp. Đã mấy năm em không còn học ở đây mà những cây hoa giấy đã phát triển phủ kín cả trước sân trường.

Nhìn từ xa giàn hoa giấy như một chiếc ô khổng lồ che kín cả khoảng sân. Thân cây hoa to, khoảng gấp đôi cổ tay em. Cành cây lại có màu hơi nâu đỏ, thỉnh thoảng có những cái gai nhọn hoắt. Có lẽ vì được các cô chăm chút nên cành hoa giấy rất tươi tốt, cành thấp cành cao chen chúc nhau mọc lên. Trên giàn, những ngọn hoa giấy tươi non, tràn đầy sức sống với nhiều tầng lá xếp chồng lên nhau thành một thảm lá dày màu xanh mướt. Lá hoa giấy không lớn lắm, nhìn hao hao giống hình trái tim.

Hoa giấy nhìn rất giản dị, tinh khôi, từng cánh hoa mềm mại đu đưa theo cơn gió. Cánh hoa giấy mỏng tang đến nỗi cảm giác có thể nhìn xuyên qua được. Những bông hoa màu phớt hồng nhìn vô cùng nữ tính. Những bông hoa ấy khi đồng loạt nở tạo nên một thảm hoa rực rỡ trên nền xanh của lá.

Advertisement

Giàn hoa giấy đã làm cho ngôi trường mẫu giáo của em tươi mát và đẹp đẽ hơn. Nó cũng là kỷ niệm đẹp của em mỗi khi nhớ đến ngôi trường đầu tiên.

Cây hoa huệ là một cây hoa đặc biệt, thường đại diện cho những người phụ nữ trong sáng, thuần khiết và xinh đẹp. Hình ảnh nổi tiếng có thể nhắc đến bức tranh thiếu nữ bên hoa huệ của họa sĩ Tô Ngọc Vân. Đặc trưng của hoa huệ là có màu trắng, hương thơm dịu nhẹ dễ chịu. Thân cây huệ ta thì có hơi giống cây tỏi, còn thân cây huệ tây thì lớn hơn. Hoa huệ ta cũng nhỏ hơn và một cành thì có rất nhiều bông. Còn huệ tây thì bông hòa lớn khoảng 10 lần huệ ta nên một cành nhiều lắm cũng chỉ có 4-5 bông. Mùi của huệ ta thì thơm đặc trưng hơn, huệ tây thì mùi nhè nhẹ không rõ nét bằng. Nếu dùng để thờ thì người ta ưa huệ ta hơn, còn nếu dùng để trang trí thì lại hay sử dụng huệ tây. Bông hoa huệ ta nhỏ, trắng muốt cho hoa quanh năm nhưng nở nhiều vào mùa hè hơn mùa đông, do mùa đông lạnh. Sờ vào cánh hoa có cảm giác mềm mượt lướt và láng rất thích. Nụ hoa huệ thì được bọc trong một lớp đài xanh, e ấp và ngại ngùng như thiếu nữ mới lớn. Những bông hoa đang nở thì như một cô gái mười tám, đôi mươi đang khoe sức sống căng tràn nhưng cô cùng duyên dáng. Huệ ta thì lá rất ít,phần hoa và nụ thường áp đảo. Còn huệ tây, lá có hình lưỡi kiếm như chàng vệ sĩ bảo vệ cho nàng – chính là bông hoa yêu kiều, diễm lệ. Hoa huệ tây thì có vẻ đẹp đài các, sang trọng. Hoa trắng, có nhị vàng điểm xuyến hơi giống hoa loa kèn. Mỗi nàng huệ đều có nét đẹp riêng, nhưng hai nàng đều là hoa khôi trong xứ đẹp nhất. Em rất thích cái màu trắng tinh khôi của hoa huệ. Càng ngày, càng nhiều loài hoa được tạo ra nhưng em hy vọng cái gì đã là biểu trưng, là hồn cốt thì vẫn sẽ được giữ lại, được bảo tồn và trân quý.

Hà Nội vào thu cũng là lúc hoa sữa bắt đầu tỏa hương thơm nồng. Ai đã một lần đến với mảnh đất nghìn năm văn hiến có lẽ sẽ khó mà quên được vẻ đẹp của cây hoa sữa.

Ngay đầu con phố nhỏ nhà em cũng có trồng cây hoa sữa. Chẳng biết nó đứng đó từ khi nào mà trông thật to. Để tả cây hoa sữa không phải là một việc khó khăn, phức tạp vì nó là một loài cây thân thuộc, đặc trưng của Hà Nội. Thân cây cao, thẳng đứng. Nó khoác trên mình chiếc áo bông màu xanh, xám trắng. Cành cây đan xen vào nhau. Cây xòe tán rộng trông xa như một chiếc ô màu xanh khổng lồ. Lá cây thon dài. Khác với nhiều loại cây, lá cây hoa sữa mọc thành một vòng tròn từ sáu đến bảy lá. Những vòng tròn xanh mướt đó tập trung ở đầu cành. Cây hoa sữa không có mùa trút lá, chỉ lác đác rụng lá vàng nên xanh tốt quanh năm. Cây hoa sữa đẹp nhất vào mùa thu, bởi đó là mùa những bông hoa khoe hương khoe sắc. Cứ từng chùm, từng chùm hoa màu trắng ngà đua nhau bung ra. Không một kẽ lá nào không có hoa.

Mùa thu, cây hoa sữa nhìn như không thấy lá. Tán ô màu xanh đã được thay bằng chiếc ô màu trắng. Những bông hoa nhỏ li ti tạo thành chùm. Mùi hương hoa sữa nồng nàn, hơi hắc. Những buổi sáng dậy sớm, cả nhà em vẫn thường đi bộ dọc con phố nhỏ, cảm nhận làn gió heo may về trong không gian nồng nàn hoa sữa. Dưới gốc cây, lắc rắc những chấm hoa nhỏ li ti như tấm thảm trắng mịn màng.

Cây hoa sữa thật đặc biệt. Nó không chỉ mang đến bóng mát mà còn mang đến mùi hương riêng của thu Hà Nội. Nhắm mắt lại em cũng biết khi nào rẽ vào con phố nhỏ của nhà mình. Vì lúc đó có hương hoa sữa chỉ đường. Đó chính là điều mà không một câu thơ văn nào có thể tả cây hoa sữa mà miêu tả được hương thơm nồng nàn của hoa sữa. Cây hoa sữa quả là món quà thiên nhiên ban tặng cho Hà Nội, thủ đô yêu dấu.

Trong khu vườn nhỏ nhà em có rất nhiều loài hoa đẹp như: hoa hồng, hoa đồng tiền, hoa thược dược, hoa mười giờ… Nhưng em thích nhất dáng vẻ cùng hương thơm hoa nhài.

Những chiếc lá hoa nhài xanh biếc màu ngọc bích chỉ có ở thời điểm cuối xuân đầu hè. Những chiếc lá nhỏ chừng ngón tay cái em nhưng lại dày sum suê. Những bông hoa nhỏ chúm chím nở màu trắng hình tròn giống như chiếc cúc bạch ngọc bằng hạt đỗ, hạt ngô nếp non.

Những chiếc nụ nhỏ xinh đua nhau nở hoa khoe sắc sau mấy ngày ra nụ. Những bông hoa trắng muốt, tinh khôi. Bạn sẽ bắt gặp hàng trăm bông nhài xoè cánh trắng nõn, phô sắc khoe hương. Mang trên mình những giọt sương đêm pha trộn với ánh sáng mặt trời tạo sự quyến rũ đến lạ thường. Hoa nhài ngậm sương, ánh trăng lay động, tường như đàn bướm trắng đang xoè cánh bay lượn.

Sáng sớm, ông nội gọi em dậy sớm để hai ông cháu cùng nhau hái hoa nhài để ướp ấm trà ngon cùng hương thơm nhẹ dịu đãi khách quý đến chơi. Em rất hãnh diện vì mỗi lần được khách đến chơi khen trà thơm ngon hấp dẫn.

Nhà ông nội em trồng rất nhiều các loại cây như cây hoa hồng, cây hoa lan, cây hoa lộc vừng, cây hoa đại, cây hoa sứ. Và em thích nhất là loại cây hoa sứ.

Cây hoa sứ nhà ông em không cao lắm, nó cao chừng khoảng một mét hoặc hơn một xíu thôi. Thân cây bằng gần cổ tay của em có màu xám hơi mốc. Thân cây có nhiều nhánh nhỏ phân tán xung quang canh để tạo một vẻ đẹp riêng. Lá của cây hoa sứ có màu xanh thẫm và dày, mặt lá nhẵn. Hoa sứ có màu hồng nhìn rất là bắt mắt bên trong có nhụy màu vàng để tỏa hương thơm dịu dàng.

Khi bình minh bắt đầu những giọt sương đọng trên lá và hoa cùng ánh nắng mặt trời và gió lấp lánh, lấp lánh đu đưa nhẹ nhàng tạo nên vẻ đẹp thuần khiết khiến ai nhìn cũng bị cuốn hút theo. Ông em chăm sóc cây rất kĩ thường tưới nước cho nó vào mỗi ngày. Và vun xới ở gốc rất cẩn thận để cây phát triển tốt và ra nhiều hoa.

Em rất thích loại cây hoa này vì thế em hay xin mẹ vào ông chơi để được ngắm nó.

Tập Làm Văn Lớp 4: Tả Cây Đu Đủ Nhà Em 2 Dàn Ý & 12 Bài Tả Cây Đu Đủ Lớp 4

Bên cạnh cam, bưởi, thì đu đủ cũng là trái cây được nhiều người yêu thích. Đu đủ ăn ngọt, mềm thơm và bổ dưỡng. Khi miêu tả cây đu đủ, các em cần tả bao quát, rồi tả chi tiết từng bộ phận như lá, hoa, quả, vỏ cây, rễ cây…. Mời các em cùng theo dõi bài viết:

Dàn ý Tả cây đu đủ nhà em (2 mẫu)

Tả cây đu đủ ngắn gọn

Tả cây đu đủ lớp 4

Tả cây đu đủ nhà em (10 mẫu)

I. Mở bài: giới thiệu cây đu đủ

II. Thân bài

1. Tả bao quát

Nhìn ta xa cây như thế nào? Nhìn từ xa cây giống như một cái nấm tròn, chi chít cành và lá nhìn trông thật xinh đẹp.

Tả chiều cao của cây: cây cao bao nhiêu?, so sánh với một vật gì đó.

Cây cao khoảng 2m, chi chit lá và cành.

Tả thân cây: thân cây to hay không, nhiều cành hay không, tán lá như thế nào?

2. Tả chi tiết

– Lá: hình dáng của lá, màu sắc lá như thế nào?

khi lá non

khi lá trưởng thành

khi lá già

lá ra sao khi đổi mùa

– Hoa: hình dáng, màu sắc của hoa như thế nào? mùi hương có thu hút ong bướm không

nụ hoa

cánh hoa

– Quả: miêu tả hình dáng, màu sắc, mùi vị của quả như thế nào?

khi trái non

khi trái già

khi trái chín

– Vỏ cây: vỏ cây sần sùi, láng bóng hay nó khác

– Rễ cây: ngoằn ngoèo, sần sùi, có nhô lên mặt đất, to hay nhỏ,….

3. Tả bổ sung

Lợi ích, công dụng của cây đu đủ mà em tả đối với e và mọi người

Em có chăm sóc cây và yêu quý nó như thế nào

III. Kết bài

Nêu tình cảm và cảm nghĩ với cây đu đủ

Thể hiện lời nhắc nhở, lời hứa của em với cây đu đủ đó.

a. Mở bài

Giới thiệu cây đu đủ nhà em: em thích nhất là cây đu đủ bởi trông nó rất đặc biệt, khác hẳn với những cây còn lại

b. Thân bài miêu tả cây đu đủ nhà em

Miêu tả hình dáng: Cây đu đủ không cao lắm, chỉ chừng khoảng 2 mét, thân cây bằng bắp chân người lớn

Miêu tả thân cây: thân cây có màu xanh đục rồi trên cùng là ngọn cây

Miêu tả lá cây: lá đu đủ rất to, chúng xòe ra, trông không khác gì một cánh tay đang cầm chiếc ô nhỏ màu xanh

Miêu tả hoa và quả đu đủ: hoa đu đủ màu trắng, cánh cứng trông rất thanh khiết. Quả đu đủ có hình trụ như cái ấm tích nhưng lại thon ở phần cuống và nhọn ở đít quả

c. Kết bài

Cảm nhận của em về cây đu đủ: Em rất thích cây đu đủ cũng như thích được ăn quả của nó, chính vì vậy mà em nhận về mình nhiệm vụ chăm sóc cây đu đủ ấy.

Nhà em trồng khá nhiều loại cây, cây nào cũng canh tốt và cho ra quả ngon nhưng em thích nhất vẫn là cây đu đủ mọc sau nhà.

Cây đu đủ không phải do ai trồng mà nó tự mọc lên bởi hạt đu đủ em ném ra đó. Lúc đầu em chỉ định nghịch cho vui nhưng không ngờ sau đó cây đu đủ đã mọc lên và lại còn cho quả nữa.

Thân cây đu đủ chỉ to như cái bắp chân của bố em thôi nhưng nó mọc cao lên thẳng tắp. Chiều cao của cây có lẽ là khoảng 2 mét. Trên thân cây đôi chỗ có những cái đốt khá đặc trưng. Rễ cây bám sâu xuống dưới lòng đất. Lên đến ngọn cây, những cành cây mới bắt đầu vươn mình ra ra. Cành cây nhỏ xíu và khá mỏng manh. Chúng chỉ như một cái cuống lá khổng lồ và cũng chỉ đủ sức để nâng đỡ một chiếc lá. Lá của cây đu đủ rất lạ. Chúng to và là sự kết hợp của nhiều phiến lá. Nhìn vào lá cây đu đủ em có liên tưởng đến chiếc quạt của những vua chúa thời xưa. Phải chăng người xưa đã mượn hình ảnh lá đu đủ để tạo nên chiếc quạt như vậy?

Với rất nhiều công dụng hữu ích của mình, đu đủ đã mang lại niềm vui cho nhiều người trong đó có em và gia đình em.

Mùa hè hai năm trước, khi đến thăm em, bà ngoại đã mang theo một cây đu đủ nhỏ để trồng cạnh ao cá. Mới đó, mà cây đã cao lớn và cho quả chín ngọt rồi.

Cây đu đủ này không quá cao, chỉ khoảng gần hai mét. Thân của nó chắc nịch, phần to nhất ở dưới gốc phải to như bắp chân. Thân cây có lớp vỏ màu xám xanh, với các vết hằn nổi lên hình thoi đan xen, tựa hàng rào của ông. Rễ cây có vài sợi trồi lên mặt đất. Nó to và dài như lưng của một con rắn lớn. Cây đu đủ không mọc thẳng như cây cau, mà hơi nghiêng hẳn sang một bên như khi em làm động tác lườn. Lá cây mọc tập trung ở phần gần ngọn. Phần cuống lá dài phải cả một mét, to như hai ngón tay gộp lại. Mặt lá thì to như tờ giấy A3, chia làm ba nhánh, mỗi nhánh có phần mép như hình răng cưa cỡ lớn. lá đu đủ từ nhỏ tới lớn vẫn có hình đó và có màu xanh, chỉ là càng ngày càng to ra và đậm màu hơn thôi. Từ phần ngọn giữa các lá, cây đu đủ cho ra cả chùm hoa trắng muốt. Khi hoa đậu quả thì cánh hoa rụng đi, để lại từng quả đu đủ xanh nằm xếp chồng như đàn lợn con. Theo thời gian, quả to lên như bắp chân của bố, tròn lẳn ở đuôi. Vỏ quả chuyển vàng và thịt quả màu vàng cam, mềm mịn và ngọt lịm.

Em thích cây đu đủ lắm. Chiều nào đi học về em cũng ra tưới nước cho cây và sung sướng ngắm nhìn những quả đu đủ vàng ươm thích mắt.

Trong vườn cây ăn quả nhà em có trồng nhiều loại cây lắm. Nào là cây na, cây ổi, cây mít, cây xoài,… Cây nào em cũng đều thích cả. Nhưng em thích nhất lại là cây đu đủ mới trồng cách đây không lâu.

Cây đu đủ nhà em không cao lắm. Chiều cao của cây áng chừng khoảng 2 mét. Cái thân cây thì nhỏ xíu. Chúng mọc thẳng từ dưới đất lên và những chẳng làm nhánh gì cả. Gốc cây ở bên dưới to nhất thì có màu xanh xám. Phần thân bên trên có màu xanh. Trên ngọn cây, những cái cành đâm ra, mỗi cành là một lá trông rất hay. Nhìn cây giống như một cái dù nhỏ xinh vậy. Lá của cây đu đủ rất đặc biệt. Chúng mọc to, dài và nhọn nhưng lại có rất nhiều khe hở. Em chưa thấy một loại lá cây nào đặc biệt như vậy và thật khó để em có thể diễn tả chính xác hình thù của nó. Những buổi sớm tinh sương, những hạt sương đọng lại trên những chiếc lá khiến chúng trở nên lung linh hơn, đẹp đẽ hơn.

Khi mùa quả đến, những quả đu đủ mọc ra từ thân cây. Chúng có vỏ ngoài màu xanh từ lúc nhỏ cho tới trước khi chúng chín. Khi chín quả đu đủ có màu vàng. Quả phình to và rỗng ở giữa. Bổ ra sẽ thấy bên trong có những hạt nhỏ màu đen. Hạt non thì có màu trắng. Đu đủ ăn mềm, thơm và rất bổ dưỡng.

Em rất thích ăn đu đủ nên càng yêu thích loài cây này hơn.

Trước sân vườn nhà em có trồng rất nhiều cây ăn quả khác nhau nhưng trong đó có một cây cao nhất trong số các cây trong vườn đó là cây đu đủ nhà em trồng.

Gốc cây đu đủ to màu xanh xám, những chiếc rễ cây bám chặt xuống lòng đất, nhiều chiếc rễ còn nổi lên nhìn rõ những chiếc chân rễ nhỏ. Thân cây cao thẳng tắp vươn mình mạnh mẽ rồi thon gọn thân cây trên đỉnh ngọn. Cây đu đủ không phân cành nhưng lại phân nhiều tán lá đu đủ dài cuống màu xanh. Cuống lá đu đủ tròn nhưng bên trong lại rỗng ruột. Tán lá đu đủ xòe rộng tán ra làm nhiều nhánh lá nhỏ trông như một bàn tay khổng lồ che bóng mát cho các cây con bên dưới.

Khi cây đu đủ ra hoa là từng chùm hoa đu đủ trắng mọc ra xòe những chiếc hoa đu đủ màu trắng tinh khiết. Nhị hoa màu vàng thu hút những chú ong đi kiếm mật ngọt. Rồi từng quả đu đủ nhỏ cũng mọc ra theo từng chùm của hoa, quả nào quả nấy cũng nhỏ xíu màu xanh. Khi quả to dần ta hình rõ hình thù của quả hơn, quả có hình bầu dục, phần đầu quả thon rồi to dần xuống dưới quả. Từng chùm quả sai trĩu chen nhau chỗ đứng trên thân cây trông giống như những quả bóng bay lơ lửng trên ngọn cây. Khi quả chín vỏ quả dần chuyển sang màu vàng cam trong rất đẹp mắt, nhiều chỗ còn chưa kịp chuyển màu vẫn giữ nguyên lớp vỏ màu xanh thẫm.

Ngắt những trái đu đủ chín cây rồi thưởng thức, cả nhà em ai cũng khen quả đu đủ ngon ngọt và không có nhiều hạt, rất dễ ăn. Em rất thích cây đu đủ nhà em, em mong sao cây ra thật nhiều quả hơn nữa để em được ăn đu đủ thoả thích.

Gia đình em có một mảnh vườn nho nhỏ ở phía sau nhà. Trong vườn ba em đã trồng nhiều loại cây ăn quả như cam, xoài, nhãn, ổi, mít,… Tuy nhiên, em lại thích nhất cây đu đủ lớn ở góc vườn.

Thân cây đu đủ tròn và cao như cây cột. Trên cây có nhiều “vết sẹo” do những cuống lá già rụng để lại. Đu đủ không có cành chỉ có lá. Mỗi lá có một cuống hình tròn, rỗng. Em có thể lấy cuống lá này làm thành một cái kèn thổi chơi. Phiến lá rộng, chia nhỏ làm năm nhánh và xòe rộng ra như một bàn tay. Hoa đu đủ có cánh dày, màu trắng, mọc từng chùm.

Những cây đu đủ này rất sai quả. Quả mọc chi chít quấn quanh thân cây và nằm hầu hết ở phần trên của thân cây giống như đàn heo con đang tranh nhau bú. Những quả ở phía trên vừa nhỏ vừa có màu xanh non. Những quả ở phía dưới lớn hơn và vỏ có màu xanh đậm. Quả đu đủ dài, một đầu lớn, một đầu nhỏ. Khi quả chín, vỏ có màu vàng cam và ấn tay vào thấy hơi mềm. Khi ăn đu đủ, em lấy dao gọt hết vỏ đi rồi xẻ dọc quả ra. Ruột đu đủ chín có màu vàng hoặc đỏ, ai nhìn cũng có cảm giác ngon lành. Phía trong của ruột có nhiều hạt màu đen, cần gạt bỏ đi trước khi ăn. Hạt này có thể giữ lại rồi đem gieo thành cây mới. Đu đủ chín ăn rất ngọt và có một mùi thơm riêng biệt. Đó là một loại thức ăn ngon và bổ dưỡng.

Khi đứng trước cây đu đủ đang sum suê những quả, lòng em dạt dào niềm vui. Nó là thành quả của bao ngày gieo trồng, vun xới. Nó chứa đựng nhiều mồ hôi và công sức của ba em nên em yêu quí nó vô cùng. Em thầm biết ơn ba đã đem đến cho em những mùa trái ngọt từ cây đu đủ thân quen.

Nhà em có rất nhiều loại cây ăn trái, nào ổi, nào mít, rồi cả sầu riêng, chôm chôm. Nhưng gắn bó với tuổi thơ em nhất là cây đu đủ trước sân nhà. Đó là loại cây ăn trái đầu tiên mà em và bố cùng nhau chăm bón, đợi ngày cây ra quả, đến nay chắc cây cũng tầm 3 năm tuổi rồi.

Cây đu đủ nhà em cao lắm rồi, chắc phải vượt qua cả nóc nhà, thế nên chỉ cần một cơn gió nhẹ thôi cũng đủ làm cây lắc lư theo. Gió mạnh chút thì có khi làm rụng cả quả chín, tàu lá vàng chưa muốn rời thân cây. Nhìn xa xa, cây đu đủ như một chiếc ô xanh khổng lồ, có những lúc trông hơi giống cây dừa. Thân cây bạc trắng, to gần bằng cái cột, bề mặt thân sần sùi, có những vết lõm xuống do tàu lá già rụng để lại. Cây đu đủ nhà em không mọc thẳng mà hơi nghiêng, khi xưa còn thấp cây thẳng thơm, nhưng lớn dần, lại mang nhiều quả thành ra gió thổi lệch hẳn về một bên. Tàu lá đu đủ rất to, gồm một cành dạng ống rỗng dài gắn vào phiến lá to như cái mẹt. Phiến lá xẻ thành từng thùy nhọn hơi giống hình ngôi sao. Lá đu đủ rất dày và hơi cứng, lá có màu xanh thẫm, khi lá già thì chuyển sang vàng ruộm rồi rụng xuống gốc. Một cây đu đủ như thế không có nhiều lá, chỉ tầm hai ba chục tàu lá, cá biệt có cây chỉ độc cái ngọn non, nhưng vẫn sống và ra quả. Đu đủ là loài ưa ẩm, nên thường trồng cạnh bờ ao, bờ giếng. Đu đủ cũng là loài mắn quả, một cây như thế cùng lúc có thể có tới vài chục trái to, treo lủng lẳng trên cây. Nhà em trồng giống đu đủ tròn, da quả lúc còn non thì xanh thẫm, đến khi quả chín thì chuyển sang màu vàng cam căng mọng, trông rất hấp dẫn. Bổ đôi quả đu đủ chín, khoang ruột có hình ngôi sao năm cánh, thịt ăn vừa mềm lại ngọt. Ăn đu đủ rất tốt cho sức khỏe, dễ trồng nên rất tiết kiệm, nhà em không cần phải mua bao giờ.

Em rất thích ăn đu đủ, vì nó vừa ngon, vừa bổ, lại vừa rẻ. Nó là thứ cây đầu tiên em tự tay trồng được. Em mong sao nó sống thật khỏe mạnh, để tiếp tục ra những lứa quả ngon lành cho cả gia đình em thưởng thức.

Trong khu vườn nho nhỏ của nhà em có trồng rất nhiều loại cây ăn quả, nào bưởi, xoài, hồng xiêm, khế và nhiều cây khác, cây nào cũng cao lớn và mang lại quả ngon. Tuy nhiên em thích nhất là cây đu đủ bởi trông nó rất đặc biệt, khác hẳn với những cây còn lại.

Cây đu đủ không cao lắm, chỉ chừng khoảng 2 mét, thân cây bằng bắp chân người lớn, điều đặc biệt khiến nó khác với những cây khác chính là nó cứ mọc thẳng, chẳng hề có nhánh hay cành nào đâm ra nữa cả, trong khi các cây khác chi chít các cành lớn cành nhỏ. Phần gốc cây rễ trồi lên có màu xanh xám, thân cây có màu xanh đục rồi trên cùng là ngọn cây.

Trên ngọn cây, những chiếc lá đâm ra, lá cây có cuống lá rất dài nó dài phải bằng một cánh tay người lớn ấy, lá đu đủ rất to, chúng xòe ra, trông không khác gì một cánh tay đang cầm chiếc ô nhỏ màu xanh. Thật khó để có thể miêu tả vẻ đẹp đặc biệt của chiếc lá đu đủ, nó to, dài và rộng, chia thành nhiều cánh có khe hở, mũi lá nhọn, em chưa tìm thấy loại lá nào giống như lá đu đủ. Khi tới thời kì ra quả, từ thân cây đu đủ sẽ mọc ra những chùm hoa, hoa đu đủ màu trắng, cánh cứng trông rất thanh khiết.

Khi hoa rụng sẽ đậu quả, những chùm quả lúc non sẽ có màu xanh lá mạ, tới khi trưởng thành sẽ có màu xanh thẫm, và khi chín sẽ chuyển dần sang màu vàng rất dễ phát hiện. Quả đu đủ có hình trụ như cái ấm tích nhưng lại thon ở phần cuống và nhọn ở đít quả, bên trong đu đủ rỗng chứa những hạt của nó, khi còn xanh hạt sẽ có màu trắng, còn khi chín hạt sẽ chuyển sang màu đen. Đu đủ là loại hoa quả vừa ăn ngon ngọt lại rất tốt cho sức khỏe, mẹ em thường nói ăn nhiều đu đủ cho đẹp da.

Em rất thích cây đu đủ cũng như thích được ăn quả của nó, chính vì vậy mà em nhận về mình nhiệm vụ chăm sóc cây đu đủ ấy, em mong nó sẽ ngày càng cao lớn, cho nhiều quả và quả to ngon hơn nữa để em và gia đình cùng thưởng thức.

Khu vườn nhà em có rất nhiều loại cây, nào cây na, cây ổi, cây mít nhưng cây em thích nhất vẫn là cây đu đủ vì nó là kỉ niệm duy nhất để em nhớ về ông. Ông em đã mất rồi nên em không còn được nhìn thấy ông nữa, em chỉ biết rằng cây đu đủ này chính là do ông em trồng nên. Ông phải đi mua hạt giống tận một nơi xa khác để về ươm lên thành một cây đu đủ to lớn như bây giờ.

Cây đu đủ nhà em không cao lắm chừng khoảng hai mét thôi, cành lá của nó trông rất đặc biệt. Em yêu nó rất nhiều và cũng nhớ đến ông rất nhiều. Thân cây đu đủ không to đùng như cây ổi, cây mít, không có nhiều cành nhiều trẽ như cây na mà nó chỉ có một thân cây duy nhất, nó nhỏ hơn những thân cây kia rất nhiều, thân của nó chỉ nhỏ khoảng hai nắm tay người lớn phần gốc của nó phình to hơn. Đến phần ngọn thì chúng nhỏ dần lại, càng lên ngọn lại càng nhỏ. Thân của nó có những vằn vằn mờ mờ ngang thân cây.

Cành lá của nó cũng rất lạ so với những cành lá khác. Nó rất ít cành và cành của nó cũng rất nhỏ, những cái cành như những cánh tay dài thẳng tắp mà nhỏ búp măng đẹp như tay của một cô gái xinh đẹp. chiếc lá của nó rất lạ, hình lá không giống với bất kì một cây nào. Những chiếc lá mang to nhưng lại chia thành những phiến lá nhỏ hơn trông thật là, nó giống như bàn tay của một người nông dân lực điền tuy nhiên lại rất mỏng. Đôi lúc nhìn nó giống như những cánh quạt của những bậc vua quan của những triều đại thời xưa. Lá đẹp nhất khi sương sớm đến, những hạt sương vương đầy trên những chiếc lá như làm nó tươi xanh đẹp hẳn lên. Những hạt nước nhỏ không làm cho lá thấm nước, cứ dính đầy trên đấy đợi nắng đến mới chịu rời khỏi lá cây theo nắng bay đi. Những ngày mưa chiếc lá nghiêng xuống cho dòng nước chảy xuống đất, đến khi mưa tạnh rồi còn vài hát vẫn cố níu kéo mà bám vào chiếc lá nhỏ từng giọt tí tách chậm rãi.

Những mùa quả đến những quả xanh ngon mọc bám thành chùm trên thân cây của đu đủ. Khi chín nó có màu vàng , bổ ra có những hạt đen mềm nhìn như những hạt vòng vậy. đặc biệt khi ấy đu đủ mềm và mát ngon lắm.

Em thấy yêu thêm cây đu đủ nhà em, nó không những mang đến những quả trái cây ngọt lành mát dịu, không những làm đẹp cho khu vườn xinh tươi nhà em mà còn giúp em nhớ về ông.

Trong rất nhiều những cây đu đủ được trồng trong nhà em thích nhất đó là cây đu đủ, nó được bố em trồng trước nhà và chăm bón rất cẩn thận.

Cây đu đủ có thân cây to nhưng thuộc loại thân mềm bên trong có những sợi xơ được kết nối với nhau, những sợi xơ đó được kết nối theo một trật tự và tạo nên những mạch kết nối riêng, hình ảnh thân cây đu đủ cao và dài nó rất thẳng, thân của nó có màu xanh, và lá của cây đu đủ có hình ngôi sao, lá to và có nhiều bản, trong cây đu đủ có ngọn đu đủ đó là nơi chứa những hoa đu đủ và những lá đu đủ, quả đu đủ thường ra ở chỗ trên thân cây, cây đu đủ có rất nhiều nhựa, mỗi lần chỉ cần dùng tay cậy nó là nhựa đu đủ lại chảy ra nhựa đó là những hình ảnh của cây đu đủ, đu đủ có màu xanh khi nó chưa chín và khi chín nó có màu vàng, hình ảnh của quả đu đủ thường được mọc theo từng chùm, và những chùm đó ra rất nhiều quả, quả của cây đu đủ có dạng giống quả hồ lô, nó dài, trong quả cũng chứa rất nhiều nhựa, ông hay còn gọi là tàu đu đủ bên trong rỗng nó chỉ là có một cái vỏ bao bên ngoài là một cái ống hút, nó được mọc ra từ thân cây đu đủ, ngọn đu đủ thường tỏa ra các nhánh khác nhau.

Rễ của cây đu đủ có màu xám nó rất dài và thường thì cứ hễ trời mưa là rễ nó nổi lên bởi nó thuộc loại rễ ăn nổi, quả đu đủ khi xanh động tay vào rất ngứa, và hình ảnh đó đã tạo nên những nét gần gũi cho con người, hình ảnh cây đu đủ đã thể hiện được những loại quả ngon bởi quả đu đủ có rất nhiều lợi ích cho sức khỏe, quả đu đủ khi xanh có thể dùng để luộc, khi chín có thể dấm để ăn như một loại quả có rất nhiều vitamin, hình ảnh của cây đu đủ rung rinh trước nhà tạo cho em nhiều ấn tượng tốt, khi nó rất sai quả và quả của nó chín ăn rất thơm và cực kì ngon. Hoa đu đủ có màu trắng, nó thường ả theo từng chùm và mỗi chùm có rất nhiều quả hình ảnh của cây đu đủ tạo nên những ấn tượng mạnh mẽ bởi hương thơm của hoa đu đủ cũng tạo nên những ấn tượng mạnh mẽ khi có cơn gió bay qua thì hương đu đủ đã tạo nên những nhịp điệu riêng và tạo nên những ấn tượng mạnh mẽ.

Advertisement

Em rất thích cây đu đủ ở trước nhà em, nó mang một vẻ đẹp bình dị và có nhiều ấn tượng mạnh mẽ, cây đu đủ sai và rung rinh trước nhà tạo cho em không gian sống rất trong lành và thoải mái.

Ngay ở giữa vườn, ba em trồng một dãy năm cây đu đủ. Cây nọ cách cây kia độ hơn một mét.

Đó là giống đu đủ lùn, dễ sống và rất mau ra trái. Cây chỉ cao hơn đầu em một chút. Thân cây màu nâu mốc. Dấu vết của những cuống lá đã rụng in chi chít trên thân. Cuống lá là một ông rỗng và dài, mọc từ thân ra.

Chúng em thường lấy cuống lá, cắt ngắn độ gang tay, vát nhọn một đầu làm kèn thổi rất vui tai. Lá đu đủ lớn giống như một bàn tay khổng lồ. Từ nách các cuống lá, những bông đu đủ màu trắng ngà, lớn như ngón cái đá nhú ra. Trái non bé xíu, lọt thỏm giữa những cách hoa. Trái lớn rất nhanh, màu xanh thẫm. Hàng chục trái lớn nhỏ đeo chi chít, san sát bên nhau xung quanh ngọn trông thật thích mắt.

Lúc đu đủ chín cây, hái xuống để một vài ngày, trái sẽ có màu vàng thẫm vị ngọt và thơm, ăn rất bổ. Cây đu đủ là loại cây rất quen thuộc với mọi người.

Em rất thích hàng cây đu đủ của nhà em.

Khu vườn nhà em không rộng lắm, nhưng bố em trồng rất nhiều loại cây ăn quả và cây nào cũng sai nữa. Trong số đó thì em lại đặc biệt yêu thích cây đu đủ bố trồng. Cây đu đủ ăn rất ngon và sai trĩu quả nữa.

Cây đu đủ nhà em nó lại không được cao như cây đu đủ bên nhà bạn Nguyệt cạnh nhà em. Nhưng bù lại thì cây đu đủ nhà em lại rất sai quả. Cây đu đủ lại chỉ cao chừng khoảng hai mét thôi, nhưng cành lá của nó trông rất đặc biệt. Em cực kỳ yêu thích cây đu đủ này rất nhiều. Thế rồi em như thấy được rằng chính thân cây đu đủ không to đùng như cây ổi, cây mít, trong cùng một khu vườn nhưng nó dường như lại không có nhiều cành nhiều trẽ như cây na mắt. Cây đu đủ nhà em nó lại cũng thật đơn giản vì chúng chỉ có một thân cây duy nhất, nó nhỏ hơn những thân cây kia rất nhiều. Thế rồi em cũng thật là ấn tượng với thân của nó chỉ nhỏ khoảng hai nắm tay người lớn phần gốc của nó phình to hơn rất nhiều. Và cho đến phần ngọn thì chúng nhỏ dần lại, và cây dường như cũng càng lên ngọn lại càng nhỏ. Thân của cây đu đủ lúc này đây dường như nó lại có được những vằn vằn mờ mờ ngang thân cây.

Không thể phủ nhận được rằng chính cành lá của nó cũng rất lạ so với những cành lá khác. Thế rồi em như cũng thấy được nó cũng đã có rất ít cành và cành của nó cũng rất nhỏ. Hơn hết còn những cái cành như những cánh tay dài thẳng tắp mà nhỏ búp măng đẹp như tay của một cô gái xinh đẹp biết bao nhiêu. Ta như thấy được chính chiếc lá của nó rất lạ, và hơn nữa chiếc lá đu đủ ta như thấy được hình lá không giống với bất kì một cây nào mà nó cũng thật là đặc biệt. Những chiếc lá đu đủ như cũng thật là to nhưng lại chia thành những phiến lá nhỏ hơn nữa, nó cứ như một bàn tay vậy. Có đôi lúc khi em nhìn nó giống như những cánh quạt của những bậc vua quan của những triều đại thời xưa. Thế rồi em như thấy được những chiếc lá đẹp nhất khi sương sớm đến như đã làm ướt hết bàn tay của cây đu đủ. Và cho đến khi mà mưa tạnh rồi còn vài hát vẫn cố níu kéo mà bám vào chiếc lá nhỏ từng giọt ti tách chậm rãi.

Em rất yêu cây đu đủ nhà em. Bởi vì cây đu đủ dường như không những mang đến những quả trái cây ngọt lành mát dịu, không những làm đẹp cho khu vườn xinh tươi

Em vẫn nhớ có một lần được ăn đu đủ chín, em đã mang hạt đu đủ đổ ra vườn đằng sau nhà, không ngờ sau đó chỗ ấy lại mọc lên một cây đu đủ, em cảm thấy rất vui mừng và đã tận tay chăm sóc chăm bón cho nó. Bây giờ nó đã lớn và ra được hai mùa quả.

Cây đu đủ không quá to cao, thân cây chỉ bằng bắp chân của bố em, thân nó rất thẳng không hề bị cong hay có cành đâm ra, chỉ có những vết sần sùi do cuống lá cũ để lại. Cây cao khoảng hơn 2 mét, có lẽ vì cây không có cành nên nó không cố vươn cao như những cây khác.

Lá đu đủ rất đu đủ rất đặc biệt, có nhiều người nhầm tưởng đó là cành của đu đủ, nhưng thực chất đó là lá và sẽ rụng đi khi thay lá. Lá đu đủ rất to, được kết hợp từ nhiều phiến lá tạo nên bản lá to, nó giống như những chiếc quạt lớn của vua chúa thời xưa vậy, cuống lá dài và rỗng trông rất mảnh mai, chỉ đủ sức để nâng đỡ chiếc lá ấy. Mỗi lần cây đu đủ ra hoa là em lại ra ngắm, những bông hoa trắng nhỏ, sau đó sẽ là những quả mọc ra, cuống của chúng mọc ra trực tiếp từ thân cây, quả to len lẫn quả nhỏ.

Em nghe mẹ nói cây đu đủ có rất nhiều công dụng tốt cho sức khỏe như: hoa đu đủ dùng để làm thuốc chữa ho, đu đủ xanh thì làm nộm, còn đu đủ chín thì đương nhiên là dùng như các loại hoa quả khác, rất ngon và chứa nhiều vitamin.

Với rất nhiều công dụng như vậy, cây đu đủ thực sự có ích với cuộc sống của chúng ta, ngày nay nó cũng là một mặt hàng hoa quả xuất khẩu của nước ta.

Tập Làm Văn Lớp 4: Viết Thư Thăm Hỏi Chúc Mừng Sinh Nhật Bạn (Dàn Ý + 11 Mẫu) Văn Viết Thư Lớp 4

Một bức thư phải đầy đủ 3 phần: Đầu thư, Nội dung và Cuối thư. Khi viết thư hỏi thăm chúc mừng sinh nhật bạn, các em cũng cần hỏi thăm tình hình gia đình, học tập của bạn, rồi chúc mừng sinh nhật bạn. Chi tiết mời các em cùng tải miễn phí để ngày càng học tốt phân môn Tập làm văn lớp 4.

a) Mở bài

Ghi chính xác ngày tháng năm em viết thư.

Lời xưng hô với người nhận thư cho phù hợp: Bạn thân mến!

b) Thân bài

Nêu rõ mục đích, lí do viết thư: thăm hỏi bạn, thăm hỏi gia đình bạn và chia sẻ với bạn về thảm họa động đất mà gia đình bạn, quê hương bạn phải gánh chịu.

Thông báo với bạn về tình hình của em, của gia đình em.

Kể cho bạn nghe tình hình hoạt động của trường, lớp em nhằm chia sẻ với thảm họa của quê hương bạn.

c) Kết bài

Chúc sức khoẻ bạn và gia đình bạn.

Lời hứa với bạn.

Kí và ghi rõ họ và tên.

Đà Lạt, ngày …. tháng…. năm…

Thùy Anh yêu dấu!

Hôm nay, ngoài Hà Nội có mưa không Thùy Anh ơi? Trong Đà Lạt đang mưa lắm nè! Mình vừa ngắm mưa, vừa xem lại quyển ảnh của hai đứa mà thấy nhớ cậu quá. Cũng vì thế, mình viết bức thư này để hỏi thăm sức khỏe và gửi lời chúc mừng sinh nhật tới cậu.

Mong rằng, chúng mình sẽ sớm được gặp lại nhau. Mình yêu và nhớ cậu nhiều.

Phú Yên, ngày … tháng…. năm….

Trang Còi yêu quý!

Nghe thấy tên gọi này chắc hẳn cậu đã nhớ ra tớ là ai rồi đúng không? Chính xác, là tớ Gia Hân đây. Nhận được thư của tớ cậu sẽ phải bất ngờ cho xem, bởi đây là lần đầu tiên tớ viết thư, cũng là lần đầu viết thư cho cậu.

Lá thư này tớ viết và gửi đi với hai mục đích, thứ nhất là gửi đôi lời hỏi thăm đến cậu và gia đình, tình tình sức khỏe và học tập của cậu; thứ hai là gửi tới cậu lời chúc mừng sinh nhật 9 tuổi thật hạnh phúc và tràn ngập niềm vui. Cậu và gia đình chuyển vào Sài Gòn sống đã quen với nơi ở mới hay chưa, tớ có rất nhiều điều tò mò và muốn hỏi cậu, như là nhà cậu có cách xa trường không, các bạn có tốt với cậu và cậu đã kết bạn được nhiều chưa… Những câu hỏi đó có lẽ phải gặp cậu trực tiếp mới có thể nói hết được. Năm ngoái, chúng ta đã hứa sinh nhật sẽ cùng nhau đi công viên và ăn bánh kem, đốt pháo bông. Thế nhưng bây giờ lại mỗi người một nơi, lời hứa đó không thể thực hiện được nữa.

Thanh Hóa, ngày…. tháng ….năm …..

Bảo Anh thân mến!

Mình là Vũ Nhật Hoa, học sinh lớp 4B, trường Tiểu học Hoàng Liệt. Hôm nay, mình viết bức thư này cho bạn để hỏi thăm và chúc mừng sinh nhật bạn.

Bạn thân

Vũ Nhật Hoa

Thành phố Hồ Chí Minh, ngày…. tháng ….năm …..

Lan Hương thân mến!

Thế là chúng ta xa nhau đã gần nửa năm rồi, mình nhớ bạn nhiều lắm! Ở trường mới, lớp mới, bạn có lúc nào nhớ tới thầy cô và các bạn cũ nơi mái trường xưa? Chợt nhớ ngày sinh nhật của Hương, mình vội viết vài dòng hỏi thăm và chúc mừng ngày sinh của bạn thay quà tặng sinh nhật bạn vậy.

Lan Hương ơi! Từ ngày theo ba mẹ ra Hà Nội, tình hình mọi mặt của bạn ra sao? Bạn có khoẻ như hồi ở Sài Gòn không? Bạn đã làm quen được những bạn mới, nếp sống mới chưa? Mình rất mong bạn mau chóng thích nghi để học tập được tốt hơn.

Mình nhớ bữa tiệc sinh nhật của Hương năm ngoái sao giản dị mà ấm cúng thế. Con gấu bông bé nhỏ, món quà các bạn tặng, Hương còn giữ không? Năm nay, Hương có đầy đủ ông bà, cha mẹ và các bạn mới nên tổ chức sinh nhật chắc vui lắm.

Năm nay, các bạn lớp mình chăm học hơn nhiều. Mấy bạn nam đã bớt nghịch ngợm, quậy phá. Cô chủ nhiệm nhẹ được một mối lo.

Ngoài việc học tập ngày càng chăm chỉ, các bạn lớp mình vẫn duy trì phong trào văn nghệ. Chúng mình hiện đang tập một số tiết mục để tham gia hội diễn văn nghệ sắp tới của trường. Nhóm múa luôn nhắc tới Lan Hương. Giá mà bạn còn ở đây thì vui biết mấy!

Thân ái

Lâm Mai Thi

Hải Dương, ngày…. tháng ….năm …..

Hải Yến thân mến,

Hôm qua mẹ mình có nhắc đến Yến. Đặc biệt mẹ có nhắc đến ngày sinh nhật của bạn, mẹ nói năm nay bận lắm không lên Đà Lạt để tổ chức sinh nhật cho bạn được. Vì vậy, mình viết thơ này thăm sức khỏe bạn. Riêng bạn, mình xin chúc chị một sinh nhật đẩy niềm vui và mạnh khỏe.

Mình rất mừng có một người bạn hiếu thảo với cha mẹ, quan tâm bạn bè, học hành có kết quả như Yến. Một lần nữa em xin chúc Yến có một sinh nhật vui vẻ, khoẻ mạnh và hạnh phúc.

Bạn thân

Cẩm Vân

Hải Dương, ngày…. tháng ….năm …..

Thanh Hoa yêu quý

Thế là chúng mình đã xa nhau được 3 năm rồi. Kể từ ngày bạn đi học xa nhà đến giờ chúng mình còn chưa gặp lại. Mình nhớ cậu rất nhiều, nhất là khi chỉ còn vài ngày nữa là tới sinh nhật bạn.

Bạn thân

Hoàng Mai

Hà Nội, ngày…. tháng ….năm …..

Vân Anh thân mến!

Bạn thân

Hà Anh

Hà Nội, ngày…. tháng ….năm …..

Mỹ Linh thân mến!

Nếu bạn đang ở đây có lẽ giờ chúng ta đang cùng nhau thổi nến, hát hò vui vẻ rồi nhỉ? Đáng tiếc khoảng cách giữa chúng ta quá xa nhau, đến nỗi múi giờ cũng khác nhau.

Ở đây, bây giờ là 12 giờ rồi, cũng là thời điểm bạn thêm một tuổi mới, nhưng chỗ bạn có lẽ vài tiếng nữa mới tới cơ. Khoảng cách thật đáng sợ nhỉ?

Dẫu chúng ta vẫn liên lạc thường xuyên nhưng mình rất nhớ bạn, nhất là khi khoảnh khắc này. Xa nhà với bao điều lo toan, có lẽ bạn cũng cảm thấy có chút cô đơn nhỉ? Cố gắng lên, mọi người ở nhà rất nhớ bạn và tin tưởng vào sự lựa chọn của bạn.

Bạn thân

Khánh Quỳnh

Hồ Chí Minh, ngày…. tháng ….năm …..

Gửi Ngọc Ly!

Bạn thân mến, hôm nay là ngày sinh nhật cũng là ngày đẹp nhất của bạn, cảm ơn bố mẹ bạn đã sinh ra một thiên thần nhỏ bé, đáng yêu như bạn để mình có thể trở thành bạn thân cậu.

Chúc mừng sinh nhật cậu, bạn thân yêu!

Bạn thân cậu

Thiên An

Hà Nội, ngày…… tháng….. năm….

Hải thân mến!

Vậy là cũng đã hai năm rưỡi chúng mình xa nhau, kể từ ngày cậu chuyển lên thành phố với bố mẹ, mình nhớ Hải lắm. Hôm nay chợt nhớ ra sinh nhật Hải nên mình mới ngồi đây viết đôi dòng chúc mừng sinh nhật đồng thời cũng muốn biết tình hình của bạn và gia đình bạn bây giờ thế nào coi như là một món quà sinh nhật nho nhỏ nhưng đầy ý nghĩa gửi tới bạn.

Hải ơi! Tình hình cuộc sống của bạn từ khi chuyển lên thành phố sao rồi? Có gặp gì khó khăn không? Ở trường mới thế nào? Bố mẹ và em Chi giờ có khỏe không? Mình vẫn nhớ ngày này hai năm trước, khi cậu và bé Chi vẫn còn ở với ông bà, chúng mình cùng bọn trẻ trong xóm đã có một bữa sinh nhật tuy nhỏ bé nhưng thật ấm cúng và ý nghĩa nhỉ. Ôi sao mà nhớ cái tối mùa đông hôm đó thế, bọn mình đã chơi biết bao nhiêu trò chơi thú vị, cả căn phòng rộn rã tiếng cười. Mình nhớ, cái Ánh còn hát tặng cậu một bài nữa, nghĩ lại thật vui biết bao. À còn con lật đật, quà sinh nhật mình tặng bạn còn giữ không? Năm nay, được về nhà, được tổ chức sinh nhật cùng bố mẹ, với những người bạn mới, chắc Hải vui lắm nhỉ.

Advertisement

Bạn thân của Hải.

Hà Nội, ngày 5 tháng 10 năm…..

Hải Anh thân mến!

Cập nhật thông tin chi tiết về Tập Làm Văn Lớp 5: Em Hãy Kể Một Kỉ Niệm Khó Quên Về Tình Bạn 4 Dàn Ý & 31 Bài Kể Một Kỉ Niệm Khó Quên Về Tình Bạn Lớp 5 trên website Tdhj.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!